Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342327

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.

hưng hắn không nhận, chỉ rầu rĩ nói: “Nàng đem về đi. Sau này nếu không đủ cứ đến Vương phủ tìm ta lấy.”
Nói xong quay người rời đi.
Mộ Dung Tuyết thầm nghĩ đúng là mình không nhìn lầm người, không phải hắn nhỏ nhen vô lại, chỉ là muốn tìm cớ để nàng quay về. Nhưng nàng không thể tự tìm đường chết nữa, nàng không thể nào cùng một bầy oanh oanh yến yến chia sẻ trượng phu, cũng không thể bắt chước kẻ khác, cầu xin chút dư vị thấp hèn.
Mộ Dung Tuyết rời khỏi Vương phủ nhưng không về nhà mà dạo quanh phố lớn hẻm nhỏ gần nhà mình suốt buổi chiều. Mở quán ăn cần phải tìm một cửa tiệm, tuy Gia Luật Ngạn không lấy món tiền này, sinh kế của nàng không còn vấn đề, nhưng cũng không thể nhàn nhã làm sâu gạo. Gia Luật Ngạn không phải thả nàng đi, nàng cũng không thể tự oán tự hối, mà càng phải sống cho ra hồn ra vẻ hơn.
Trong tay hắn xách một bao rau củ, còn có một con cá sống đang nhảy nhót.
Mộ Dung Tuyết khẽ ngẩn ra.
Hứa Trạch đang nói chuyện với Mộ Dung Lân: “Bá phụ, hôm qua ăn chực một bữa thật sự rất ngại, đây là rau củ trong chùa trồng, tặng bá phụ nếm thử.”
Mộ Dung Tuyết nhìn con cá trong tay hắn cười dịu dàng: “Con cá này không phải trong hồ Phóng sinh đó chứ?”
“Không, không phải.”
Nàng chỉ cười với mình một cái mà Hứa Trạch cảm thấy lưỡi mình như cứng lại. Haiz, thật là uổng phí mười mấy năm niệm kinh, không ngờ lại bị một tiểu cô nương mê hoặc đến mức này. Nhưng Mộ Dung Tuyết hoàn toàn không biết mình đã hạ cổ trong lòng hắn, vẫn cười dịu dàng, “Công tử ăn cơm tối chưa?”
Hứa Trạch không biết ngượng nói: “Haiz, đột nhiên nhớ ra là ta chưa từng được ăn cá thì phải.”
Mộ Dung Lân thấy rằng hôm qua mình không nhìn lầm, tiểu tử này đã ưng A Tuyết rồi, lòng ông âm ỉ chút âu lo, ngay dưới tầm mắt của Gia Luật Ngạn, A Tuyết chắc không thể tái giá được nửa rồi, trừ khi là rời khỏi Kinh thành.
“Vậy được, tối nay nấu cá để công tử nếm thử.”
Ăn cơm tối xong, Mộ Dung Tuyết tiễn Hứa Trạch ra cửa. Mộ Dung Lân viện cớ uống rượu nhức đầu nên chỉ đưa tới dưới hiên, ông thật mong sao con gái nhanh chóng tìm được hạnh phúc mới.
“Công tử đi thong thả. Hôm nay không uống nhiều đó chứ?”
“Không. Tửu lượng của ta tiến bộ thần tốc lắm phải không?”
Mộ Dung Tuyết mỉm cười không đáp, hôm qua uống hai ly, hôm nay uống ba ly, vậy mà gọi là tiến bộ thần tốc.
“Ngày mai ta sẽ cố gắng uống bốn ly.”
“………” Ý là mai vẫn đến ăn chực nữa sao?
Mộ Dung Tuyết không nhịn được mỉm cười, “Công tử đi thong thả.”
Hứa Trạch chỉ đành lưu luyến quay đi.
Mộ Dung Tuyết đang định đóng cửa, đột nhiên trước mắt xoẹt qua một bóng đen, từ bờ tường bên trái có một bóng người đi đến.
Nàng giật thót, đang định hét lên thì phát hiện là Gia Luật Ngạn.
“Vương gia, sao chàng lại ở đây?”
Gia Luật Ngạn tức giận nói: “Người ta đến được còn ta thì không à?”
Mộ Dung Tuyết ngẩn ra, lẽ nào hắn vẫn luôn ở ngoài này nhìn? Giọng điệu này là sao đây, sao lại chua ngòm như vậy?
Tối qua Gia Luật Ngạn đã ra lệnh cho thị vệ canh giữ gần Mộ Dung gia, chỉ cần Hứa Trạch đến là phải bẩm báo ngay. Lúc nãy hắn đang ăn cơm, nghe tin liền buông đũa đến ngay, quả nhiên lại thấy màn tiễn biệt tình cảm này.
Liên tiếp hai lần bị kích động, thật sự quyết không thể nhịn được nữa. Tối qua vì tự tôn, lại niệm tình nàng vi phạm lần đầu nên cũng miễn cưỡng nhẫn nhịn, hôm nay thật sự không nhịn nổi nữa.
“Sau này nàng không được cho hắn đến ăn cơm nữa.”
“Tại sao?”
“Hắn có mưu đồ bất chính với nàng.” Tới lui thường xuyên như vậy chỉ có một giải thích, là Hứa Trạch đang ngấp nghé Mộ Dung Tuyết của hắn.
“Không có, huynh ấy là chính nhân quân tử, luôn nghĩ cho người khác.”
“Nàng… đồ ngố này…”
Hai chữ “Đồ ngốc” vừa thốt ra, Mộ Dung Tuyết tức giận đưa tay định đóng cửa lại, trong mắt hắn, nàng chỉ là đồ ngốc, hắn chưa bao giờ nhìn thấy ưu điểm của nàng.
Hắn đưa tay cản lại, vội vàng giải thích: “Ý ta là nàng đừng để hắn lừa.”
“Đa tạ Vương gia quan tâm.”
“Ta quan tâm nàng thì đã làm sao?”
Mộ Dung Tuyết cả kinh nhìn hắn, trời ạ, câu này mà hắn cũng nói ra được sao?
“Vương gia đi thong thả, thiếp phải đóng cửa rồi.”
Hắn đưa tay chặn cửa, Mộ Dung Tuyết đẩy tay hắn ra, ngón tay mềm mại mịn màng vừa chạm vào mu bàn tay hắn thì không nhịn được nữa, giấm ủ cả đêm cuối cùng cũng nổ tung, hắn ôm lấy vai nàng hôn xuống thật mạnh.






Bày Tỏ
Mộ Dung Tuyết không thể ngờ được hắn đột nhiên lại làm vậy, cả cánh tay lẫn eo đều bị hắn ôm chặt, trói chặt trong vòng tay hắn như một chiếc bánh ú nhỏ.
Đã lâu không được nếm mùi vị ngọt ngào của nàng, hắn mút thật mạnh đôi môi mềm mại ươn ướt, ngửi mùi hương chỉ nàng mới có, phiền não dồn nén nhiều ngày trong lòng dần được hóa giải, nhưng nếm được ngọt ngào lại càng cảm thấy không đủ, vùng ngực mềm mại của nàng dán vào ngực hắn, thậm chí còn có thể cảm giác được hai quả anh đào nho nhỏ, trong đầu hắn tràn ngập những ý nghĩ và hình ảnh không thuần khiết, đau khổ khi dục vọng bùng lên khiến hắn