Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342345
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.
ng có thể cười dịu dàng đứng trước mặt hắn, tay bưng cuốn Tương tư, “đắm đuối” nhìn hắn.
Nhưng dường như nàng sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Hắn ôm ngực, cảm thấy bên trong đau đớn ghê gớm.
Sáng hôm sau, Mộ Dung Tuyết đem ngân phiếu, đưa Đinh Hương, Bội Lan đến Chiêu Dương vương phủ.
Đi đến gần Vương phủ, thấy trước cửa có mấy cỗ xe ngựa, hạ nhân đang ra ra vào vào bưng đồ đạc ra ngoài, vừa nhìn những chiếc rương gỗ đỏ phủ gấm đỏ thắt nút như ý, nàng liền hiểu ngay, đây là sính lễ đưa đến Ngọc phủ.
Nàng bỗng thấy ngực trầm xuống, sắc trời dường như cũng tối đi. Chuyện nàng cố ép mình không nghĩ đến giờ đây đang bày ra rành rành trước mắt, khiến sự bình tĩnh và kiên cường của nàng trong thời gian qua trôi theo dòng nước.
Mắt không thấy tâm không loạn. Nàng càng cảm thấy mình rời đi là đúng, nếu không thì chính mình thấy hắn nạp cát nạp thái[1'>, nghênh đón Ngọc Sính Đình, chắc nàng sẽ đau lòng đến chết mất.
[1. Ảnh hưởng văn hóa Trung Quốc, hôn nhân của người Việt xưa có sáu lễ chính. Để tiến đến lễ cưới, hai gia đình phải thực hiện những lễ chính sau:
Lễ nạp thái: sau khi nghị hôn, nhà trai mang sang nhà gái một cặp “nhạn” để tỏ ý đã kén chọn ở nơi ấy.
Lễ vấn danh: là lễ do nhà trai sai người làm mối đến hỏi tên tuổi và ngày sinh tháng đẻ của người con gái.
Lễ nạp cát: lễ báo cho nhà gái biết rằng đã xem bói được quẻ tốt, nam nữ hợp tuổi nhau thì lấy được nhau, nếu tuổi xung khắc thì thôi.
Lễ nạp tệ (hay nạp trưng): là lễ nạp đồ sính lễ cho nhà gái, tang chứng cho sự hứa hôn chắc chắn.
Lễ thỉnh kỳ: là lễ xin định ngày giờ rước dâu tức lễ cưới. Và sau cùng là
Lễ thân nghinh: (tức lễ rước dâu hay lễ cưới): đúng ngày giờ đã định, họ nhà trai mang lễ đến để rước cô dâu về.'>
Nàng đứng dưới gốc ngô đồng bên con đường đối diện Vương phủ, im lặng không nói, tựa như một người bàng quan, nhưng thật ra lòng đang nổi sóng, cuồn cuộn xoay vần.
Đinh Hương thấp giọng nói: “Tiểu thư, ngày mai chúng ta lại đến nhé.”
Mộ Dung Tuyết lắc đầu: “Không, vừa khéo hôm nay chàng phải ra ngoài, chúng ta đợi chàng đi.”
Các hạ nhân lần lượt bưng sính lễ lên xe ngựa, cứ đôi chốc Mộ Dung Tuyết lại nhìn những rương sính lễ phủ gấm đỏ thắt nút như ý, tưởng tượng hắn và Ngọc Sính Đình cao ráo đầy đặn ôm hôn nhau, thậm chí thân mật tiếp xúc, lòng như dao cắt.
Cuối cùng Gia Luật Ngạn cũng bước ra, hôm nay hắn ăn mặc long trọng hơn bình thường, mãng bào tím s뭠tôn lên bờ vai rộng, thân hình cao lớn, và đôi mắt tuấn lãng như tranh, tuấn lãng đến mức khiến người ta lóa mắt.
Mộ Dung Tuyết nói với Đinh Hương: “Các muội ở đây chờ ta.” Nàng giữ vững tinh thần, bước lên phía trước, cách xe ngựa thi lễ với Gia Luật Ngạn: “Vương gia.”
Gia Luật Ngạc ngẩn ra, trong phút chốc ánh mắt dâng lên một tia kinh ngạc vui mừng. Hắn vòng qua xe ngựa, đứng trước mặt nàng, ánh mắt không kìm được mà quấn lấy gương mặt nàng. Đã lâu không nhìn nàng gần như vậy, lòng có một thôi thúc muốn bóp chiếc cằm nhỏ của nàng như trước kia, nhìn sâu vào mắt nàng, nhưng nàng lại không nhìn vào mắt hắn. Hình như từ sau khi nói ra chuyện cưới Chính phi, nàng luôn dùng rèm mi che lấp tất cả tâm sự, không để hắn nhìn thấu lòng nàng.
“Đây là ngân phiếu, xin Vương gia đếm kĩ.” Mộ Dung Tuyết hai tay đưa ngân phiếu cho hắn.
Ánh mắt Gia Luật Ngạn rơi trên xấp ngân phiếu, niềm vui trong mắt dần tối đi, nàng đến gặp hắn chỉ để trả tiền.
“Vương gia, tiền thiếp cũng trả cho chàng rồi, sau này có thể xong hết rồi chứ.”
Gia Luật Ngạn đứng yên bất động, dường như không hề nghe thấy lời nàng.
Mộ Dung Tuyết ngước lên, đối diện với ánh mắt hắn. Một Gia Luật Ngạn thế này nàng chưa thấy bao giờ. Nàng không nói rõ được đó là biểu hiện gì, trong ánh mắt dường như có xoáy nước chảy xiết, khiến nàng hơi sợ hãi.
“Nàng tưởng ta cần tiền của nàng sao?” Hắn không nhìn đến ngân phiếu trong tay nàng. “Chẳng qua ta chỉ muốn nàng trở về thôi.”
Mộ Dung Tuyết nhìn những sính lễ kia, cười nói: “Chúng ta đã hòa ly. Chúc Vương gia và Ngọc tiểu thư bách niên hảo hợp, răng long đầu bạc.”
Nói xong nàng đặt xấp ngân phiếu vào tay hắn. Hắn xoay tay nắm ngược lại cổ tay nàng, ngân phiếu tung tóe rơi xuống đất, bị gió thổi tứ tán.
Mộ Dung Tuyết cuống lên nhìn ngân phiếu dưới đất nói: “Mau buông tay, đừng để mất.”
Hắn nắm chặt tay nàng, “Chỉ cần nàng trở về, bao nhiêu tiền ta cũng cho nàng.”
Mộ Dung Tuyết cuống quít nói: “Điều thiếp cần cũng không phải là tiền.”
“Vậy nàng cần gì?”
Trong lúc khẩn cấp, Mộ Dung Tuyết buột miệng: “Điều thiếp cần chàng làm không được.”
Lòng chấn kinh, hắn im lặng nhìn nàng. Trong phút chốc, dường như có chân trời góc bể ngăn cách giữa hai người, hắn đoán không sai, điều nàng cần hắn không thể cho được.
Trong phút chốc hắn bỗng có cảm giác vô lực, dường như sắp không nắm nổi tay nàng nữa.
Nàng cảm nhận được lực đạo trên cổ tay yếu đi, liền dùng sức hất ra.
Đinh Hương, Bội Lan bên cạnh nhặt ngân phiếu đưa cho Mộ Dung Tuyết.
“Vương gia, chàng cất đi.”
Mộ Dung Tuyết đưa ngân phiếu cho hắn, n