Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
a tay rút chiếc bút trong tay nàng nói: “Chữ xấu như vậy bảo người ta làm sao ăn nổi.”
“Không cần chàng lo.” Mộ Dung Tuyết giận dỗi không nhìn hắn, bực bội quay đi. Sau lưng một hồi lâu cũng không có động tĩnh, nàng quay lại nhìn, không ngờ hắn đang viết thực đơn cho nàng. Nàng thật sự không thể nào tin được.
Hắn cầm bút viết như Rồng bay Phượng múa, chữ viết ra đích thực đẹp hơn nàng gấp trăm ngàn lần.
Hắn nhìn nàng, nghiêm mặt nói: “Nếu nàng đồng ý với ta hai điều kiện, thì ta sẽ cho nàng mở tiệm.”
“Điều kiện gì?”
“Một là với bên ngoài chỉ có thể nói Hứa Trạch là chủ nhân duy nhất của cửa tiệm này. Hai là nàng không được đích thân xuống bếp.”
Mộ Dung Tuyết không ngờ hắn chịu đồng ý, lập tức nói: “Được, chàng nói phải giữ lời.”
Hắn hừ một tiếng: “Xưa nay ta luôn giữ lời, không như nàng.”
Mộ Dung Tuyết ngạc nhiên nói: “Thiếp không giữ lời lúc nào?”
“Nàng nói bảo đảm ngày tháng sau này sẽ ngọt hơn mật. Nàng còn nói nếu ta muốn có con, nàng sẽ lập tức sinh cho ta. Nhưng nàng chỉ là kẻ bịp bợm thôi.”
Mộ Dung Tuyết rầu rĩ nói: “Thiếp đâu có gạt chàng, lúc đó đích thực là thiếp nói thật lòng mà.” Tuy nửa đường gãy gánh, nhưng thật sự nàng đã dốc hết toàn bộ sức lực.
Gia Luật Ngạn hậm hực nói: “Vậy thì đã sao, nay chẳng phải nàng vẫn trở mặt đó thôi.” Sinh con gì chứ, hôn cũng chẳng cho nữa.
“Nếu chàng muốn có con, thì rất nhanh Ngọc tiểu thư sẽ sinh cho chàng thôi.”
Sắc mặt Gia Luật Ngạn sầm xuống, quay người vén rèm bước ra ngoài.
Lòng Mộ Dung Tuyết hụt hẫng trong chốc lát, cầm tờ thực đơn hắn viết, cuối cùng cảm thấy phiền muộn trong lòng bao lâu nay cũng tan hết.
Sáng sớm hôm sau, Mộc quản gia đưa hai nam nhân bốn mươi năm mươi tuổi đến gặp Mộ Dung Tuyết.
“Phu nhân, đây là đầu bếp trong phủ, Vương gia nói sau này để ở tiệm của Hứa công tử, Hứa công tử không cần tốn tiền.”
Mộ Dung Tuyết hết sức kinh ngạc. Đầu bếp của Vương phủ đương nhiên tài nghệ không cần nói nữa, ngay cả đầu bếp nhỏ của Mai quán thôi tay nghề cũng khá lắm rồi. Có thể có được đầu bếp như vậy đương nhiên cầu còn không được.
“Vương gia còn đưa đến một ít nguyên liệu, đều là những thứ tốt khó mua được ở chợ, mời Phu nhân xem qua.” Mộc quản gia lại trình lên một danh sách.
Mộ Dung Tuyết càng kinh ngạc hơn, thái độ của Gia Luật Ngạn thật sự thay đổi quá lớn.
“Lão nô cáo từ, Vương gia còn nói hôm khai trương nhất định sẽ gọi nhiều người đến ủng hộ, bảo Hứa công tử không cần nhọc lòng.”
Mộ Dung Tuyết trợn mắt há miệng nhìn Mộc quản gia rời đi, nàng thật nghi ngờ rằng có phải mặt trời đã mọc đằng Tây rồi không.
Hiện Thực
Cửa tiệm rất nhanh đã được trang trí như mới, bảng hiệu cũng sang trọng đẹp mắt, bàn ghế bên trong đều làm theo ý Hứa Trạch, Mộ Dung Tuyết vốn không hi vọng quá nhiều, nào ngờ vừa thấy đã thích ngay, không ngờ hắn lại có mắt thẩm mỹ như vậy. Nhưng nghĩ lại, tuy từ nhỏ hắn trưởng thành trong chùa, nhưng dù sao cũng có xuất thân danh giá, mẫu thân là Nam Lâm huyện chủ, đương nhiên trong người có sẵn thẩm mỹ rồi.
Tất cả chuẩn bị thỏa đáng, Độc Nhất Vị chọn ngày lành Hoàng đạo để khai trương.
Quả nhiên như lời Gia Luật Ngạn nói, hôm khai trương có nhiều người đến, theo cách ăn mặc cho thấy đều không giống bá tánh bình thường. Mộ Dung Tuyết không ngờ hắn thật sự giữ lời, gọi nhiều người đến ủng hộ.
Đã hứa với Gia Luật Ngạn không thể xuống bếp, cũng không thể lộ mặt tự nhận mình là chủ, vậy là Mộ Dung Tuyết bình tĩnh ngồi trong quán trà đối diện, nhìn quán ăn của mình khai trương tấp nập.
Mộ Dung Tuyết vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Nhiều vậy sao!”
Hứa Trạch cười nói: “Ta cũng không ngờ, ngày đầu tiên khai trương đã có nhiều khách như vậy.”
Mộ Dung Tuyết cười hi hi nói: “Huynh ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa, còn nàng?”
“Tôi cũng chưa ăn. Tôi vẫn luôn ngồi trong quán trà đối diện theo dõi, bây giờ cũng đói rồi.”
Hứa Trạch lập tức dặn dò người làm Tiểu Thôi trong tiệm: “Mau bảo Lưu sư phụ làm vài món ăn.”
Rất nhanh sau bếp đã bưng lên ba món mặn một món canh.
Nắng chiều rọi vào, chiếu lên gương mặt sáng sủa và đôi mắt tràn đầy tinh thần của Hứa Trạch, Mộ Dung Tuyết cảm thấy hắn thật sự rất đẹp, không hề giống chưởng quầy của một quán ăn. Nghĩ đến thân thế của hắn, lòng thật sự rất đồng tình, vậy là ánh mắt cũng bất giác mang chút tình mẫu tử. Hứa Trạch nhìn vào ánh mắt dịu dàng của nàng, lòng nghĩ, cho dù có chết đuối trong hồ nước lấp lánh này cũng không sao.
Hai người ngồi dưới nắng chiều, thật sự gợi nên cảm giác năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên.
Đinh Hương đứng ở cửa nhìn, âm thầm nói với Bội Lan: “Này, cô nói tiểu thư và Hứa công tử có giống Trác Văn Quân và Tư Mã Tương Như không?”
Bội Lan nói: “Giống lắm, cũng mở tiệm phu thê, cảm giác thật xứng đôi.”
Sau lưng truyền đến một tiếng hừ lạnh.
Bội Lan quay đầu nhìn, sợ hãi đến tái mặt.
“Vương… Vương gia.”
Gia Luật Ngạn lạnh lùng nói: “Gọi Phu nhân ra đây, ta có chuyện nói.”
“Dạ.”
Đinh Hươ