Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.
xem thử.”
“Đau quá.” Mộ Dung Tuyết cố ý ra vẻ đau đớn khổ sở.
“Được rồi được rồi, ta không đụng vào nàng nữa.”
Gia Luật Ngạn yêu thương nhìn nàng.
Dưới ánh đèn mông lung, mái tóc như mây của Mộ Dung Tuyết xõa trên chiếc gối phù dung xuất thủy đỏ tươi, tôn lên gương mặt chim sa cá lặn, làn da trắng hồng, xinh đẹp vô song và đôi mắt ươn ướt như mơ như ảo, khiến người ta tâm thần phiêu lãng.
Hắn chỉ cảm thấy toàn thân như nổi lửa, nhưng lại chỉ có thể nhìn chứ không dám đụng vào.
Hắn hít một hơi, thổi tắt đèn, không nhìn nàng nữa, nếu còn nhìn chỉ e sẽ thật sự không nhịn được mà nhào đến.
~*~
Nửa tháng sau, tay Mộ Dung Tuyết sắp khỏi hẳn, mỗi lần Gia Luật Ngạn đến nàng đều yêu cầu đi gặp Mộ Dung Lân.
Gia Luật Ngạn không chịu đưa nàng đi, sợ nàng nhìn thấy phụ thân bị thương sẽ đau lòng tự trách, không có lợi cho việc dưỡng thương. Nay vết thương của Mộ Dung Lân cũng sắp khỏi, đương nhiên không cản trở nàng đi gặp phụ thân, vậy là hắn đưa nàng đến Hoa Thịnh biệt viện.
Trên đường, Mộ Dung Tuyết nhìn tay mình, thật may là không bị tàn phế. Nhưng như lời Gia Luật Ngạn nói, ngón út hơi không được như ý, dọc đường nàng không lên tiếng, chỉ co duỗi ngón út, bộ dạng nghiêm túc đó khiến Gia Luật Ngạn vừa buồn cười lại vừa đau lòng.
Nàng chống cằm, một mình lẩm bẩm: “Cha nhất định có cách, không biết dùng thuốc ngâm có khỏi không đây?”
“Sẽ khỏi mà.”
Gia Luật Ngạn ôm nàng lên chân, nắm bàn tay nhỏ, không kìm được mà hôn lên má nàng.
Mộ Dung Tuyết vừa tránh vừa nhỏ giọng nói: “Đừng vậy mà.”
Gia Luật Ngạn ngậm vành tai nàng, thấp giọng nói: “Ta chờ lâu lắm rồi, tối nay được không?”
Vành tai Mộ Dung Tuyết nóng lên, vội vàng nói: “Thiếp đến tháng rồi.”
Gia Luật Ngạn lòng đầy chờ đợi, chịu khổ hơn nửa tháng như bị tạt nước lạnh vào đầu, chỉ tiếc ngọn lửa trên người quá mạnh, nước đá cũng không thể dập nổi, hắn không cam nói: “Ta không tin.” Vừa nói hắn vừa thò tay vào trong váy nàng.
“Chàng…” Mộ Dung Tuyết vừa xấu hổ vừa tức giận, mặt đỏ hồng như thoa phấn, càng xinh đẹp quyến rũ lạ thường.
Quả nhiên là thật, hắn vô cùng thất vọng hỏi: “Còn phải chờ mấy ngày?”
“Nửa tháng.”
“Lâu vậy sao?”
Mộ Dung Tuyết liếc hắn: “Phải đó, mỗi một nữ nhân đều khác nhau, chẳng phải Vương gia từng ngồi trăm thuyền[2'> sao, vậy mà chuyện này cũng không biết?”
[2. Nguyên văn là Duyệt tận thiên phàm, nghĩa là từng trải qua ngàn chiếc thuyền, ám chỉ từng quan hệ với nhiều nữ nhân. Ý lấy từ bài Vọng Giang Nam của Ôn Đình Quân: Quá tận thiên phàm đô bất thị, những chiếc thuyền đi qua đều không phải thuyền đang mong đợi.'>
Gia Luật Ngạn tức nghẹn không nói nên lời.
Phụng Cầu Hoàng
Đến cửa Hoa Thịnh biệt viện, Mộ Dung Tuyết vừa xuống xe đã thấy Lưu thị đưa các nha hoàn ra cửa nghênh đón, đứng sau lưng bà là Ám Hương và Sơ Ảnh.
Mộ Dung Tuyết không ngờ họ lại ở biệt viện, nhất thời có chút ngạc nhiên.
Gia Luật Ngạn thắt áo khoác cho nàng, dịu giọng nói: “Sau này nàng cứ ở biệt viện, Lưu ma ma sẽ ở đây chăm sóc nàng, có việc gì nàng cứ tìm bà ấy, hoặc bảo bà ấy chuyển cáo cho ta, không được hờn dỗi, càng không được lén ta uống rượu.”
“Ừ, được rồi.”
Lưu thị liền dẫn Mộ Dung Tuyết đi về phía Nam, “Mời Phu nhân đi bên này.”
Đến cửa Cảnh Thái các, bước chân Mộ Dung Tuyết không kìm được mà trở nên gấp gấp, gần một tháng chưa gặp phụ thân, nàng vô cùng nhớ mong, tuy lần nào Gia Luật Ngạn cũng nói ông rất khỏe, nhưng phải tận mắt nhìn thấy nàng mới yên tâm.
Mộ Dung Lân nửa nằm trên sạp đọc y thư, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng “Cha” giòn giã. Ông kích động đến mức không kịp mang giày, bước nhanh ra cửa, quả nhiên nhìn thấy đứa con gái mình ngày đêm mong nhớ bay đến như một con chim nhỏ.
Mộ Dung Tuyết tươi cười rạng rỡ nhào lên người phụ thân, hai tay nắm lấy cánh tay ông, vừa khéo trên cánh tay phải từng bị chém một đao, ông lập tức “Ái da” một tiếng.
Mộ Dung Tuyết ngẩn ra, “Cha làm sao vậy?”
Mộ Dung Lân nghe giọng điệu con gái có vẻ như không biết mình bị thương, cũng không nhắc đến chuyện hôm đó nữa, chỉ nắm tay nàng vào ngồi trong phòng.
Lúc này Mộ Dung Tuyết mới phát hiện ngay cả giày phụ thân cũng chưa mang, vội khom người mang giày cho Mộ Dung Lân.
Mộ Dung Lân nhìn kĩ con gái hỏi: “Con không sao chứ?”
Mộ Dung Tuyết cười hi hi nói: “Con khỏe lắm đây.” Thời gian này nàng thường bị Gia Luật Ngạn ép ăn cơm nên đầy đặn hơn trước một chút, má phúng phính thịt, ngay cả lúm đồng tiền dường như cũng nhỏ hơn một chút.
“Con gái cha là tiên nữ hạ phàm, có ông trời phù hộ.” Mộ Dung Lân thấy con gái bình yên vô sự, trái tim cũng được đặt xuống, cười rất vui vẻ.
Mộ Dung Tuyết và phụ thân ngọt ngào trò chuyện hồi lâu, lúc này mới theo Lưu thị về Thù Hoa các chỗ mình ở.
Đinh Hương, Bội Lan vừa nghe giọng Mộ Dung Tuyết liền hân hoan từ trong ra đón.
Chủ tớ ba người gặp nhau vô cùng vui mừng, Mộ Dung Tuyết thấy phụ thân và nha hoàn đều bình yên vô sự, bây giờ