Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.
.”
Mộ Dung Tuyết áy náy nói: “Chàng bị ép nên mới phải bằng lòng, thiếp biết. Thiếp được cha mẹ thiếp thương yêu chiều chuộng, không biết trời cao đất dày, không biết khiêm tốn tự ái, chưa từng yêu thích một ai, không biết nên đối đãi thế nào, chỉ cần mình thích sẽ dũng cảm tiến lên, chưa từng nghĩ đến cảm nhận của chàng, thật sự xin lỗi.”
Lòng Gia Luật Ngạn muôn phần chấn động, không ngờ nàng lại nói ra những lời như vậy.
Nàng cảm thấy mũi cay cay muốn khóc, liền cố gắng cười nói: “Nhưng mà thiếp rất may mắn đã gặp được chàng, bị chàng đả kích tuy rất đau lòng, nhưng cũng là một sự khích lệ, khiến thiếp hiểu rằng làm người phải tự biết mình, kiêu ngạo ngông cuồng chỉ thất bại nặng nề. Gặp trắc trở mới có thể khiến người ta trưởng thành, đúng là như vậy.”
Nước mắt bất tri bất giác chảy ra từ khóe mắt, không biết tại sao đột nhiên lại thương cảm như vậy, chắc là vì sắp phải rời xa hắn, từ nay suốt đời cũng không gặp lại. Đây hình như là lần đầu tiên tâm sự với hắn, cũng là lần cuối cùng. Muôn vàn cảm xúc vướng víu trong lòng, nếu không nói thì đời này sẽ không còn cơ hội.
Gia Luật Ngạn ôm chặt nàng vào lòng: “Nàng nói nàng chưa từng yêu thích ai, không biết nên đối đãi thế nào, ta cũng vậy. Sau này ta sẽ đối xử với nàng thật tốt, không để nàng đau lòng buồn bã nữa.”
Đáng tiếc là không còn sau này nữa.
Nàng nhắm mắt, lẩm bẩm nói: “Thiếp muốn đi ngủ.”
Gia Luật Ngạn ôm nàng đặt lên trên giường, đắp chăn cho nàng, thấp giọng nói: “Chúng ta làm lại từ đầu nhé.”
Nàng dường như đang ngủ, rèm mi dài che lấp đôi mắt có quầng xanh. Hắn lặng lẽ nhìn nàng ngủ say, thổi tắt đèn rời đi.
Một giọt lệ chảy ra từ khóe mắt Mộ Dung Tuyết.
Sáng sớm hôm sau, Mộ Dung Tuyết đứng trước cửa sổ một hồi, xuất thần nhìn ra ngoài, hôm trước đổ một trận tuyết, nay tuyết này đã gần tan hết, nhưng trên hòn giả sơn vẫn còn đọng mấy khối tuyết.
Đinh Hương thấy nàng đứng bất động hồi lâu, liền ân cần hỏi: “Tiểu thư, cô làm sao vậy?”
Mộ Dung Tuyết quay đầu cười cười, “Không sao. Ta muốn đi săn.”
“Đi săn?” Đinh Hương kinh ngạc trợn to mắt.
“Ừ, đi bảo Quản gia chuẩn bị ngựa.”
Mộ Dung Tuyết không chờ Đinh Hương hỏi nhiều, vòng qua bình phong vào trong thay y phục.
Chuyện đi săn này Đinh Hương không lạ, trước đây ở huyện Nghi Mộ Dung Tuyết cũng thường cùng Mộ Dung Lân lên núi đi săn. Nhưng mùa đông ở Kinh thành lạnh như vậy, ra ngoài đi săn lỡ như trúng phong hàn thì phải làm sao? Đinh Hương đang định khuyên thì Mộ Dung Tuyết đã mặc xong y phục đi săn.
“Hôm nay Vương gia được phong làm Thái tử, ta muốn đi săn một con tuyết hồ may tay áo ấm làm lễ vật chúc mừng chàng.”
Đinh Hương bĩu môi nói: “Đi mua một cái chẳng phải xong rồi sao, phường thêu hiệu nay ở Kinh thành chắc chắn có bán. Trời đông tuyết phủ ra ngoài đi săn cực lắm.”
“Mua làm sao thể hiện được tâm ý của ta?” Mộ Dung Tuyết cười lên chỉ trán Đinh Hương: “Sau này muội phải tận tâm tận lực với trượng phu, không được qua loa lấp liếm, chân tâm mới đổi được chân tình.”
Đinh Hương thầm nói: Muội không làm được như cô đâu. Yêu một người đến mức cả mạng mình cũng không cần.
Minh quản gia nghe nói Mộ Dung Tuyết muốn ra ngoài đi săn, vội nhỏ giọng khuyên: “Phu nhân, nay trời đông tuyết phủ, sức khỏe vẫn quan trọng hơn.”
Mộ Dung Tuyết bật cười: “Quản gia không cần lo lắng, ta từng cùng Vương gia đến trường săn Mộc Lan đi săn, ông phái nhiều người đi theo là được.”
Minh quản gia nhỏ giọng nói: “E là Vương gia biết được sẽ trách phạt tiểu nhân.”
Mộ Dung Tuyết nói: “Đi săn là để chuẩn bị lễ vật cho Vương gia, đã được Vương gia đồng ý rồi.”
Minh quản gia cũng không dám ngăn cản, chỉ đành lén phái một người đi thông báo cho Gia Luật Ngạn, sau đó đưa ba mươi hạ nhân hộ tống, đoàn người rồng rắn đi về phía trường săn Mộc Lan.
Trở lại chốn xưa, lòng Mộ Dung Tuyết vô cùng buồn bã. Lần trước Gia Luật Ngạn đưa nàng đi săn, Túy ông chi ý bất tại tửu, là để nàng đón nhận hôn sự của hắn và Ngọc Sính Đình. Còn lần này, nàng cũng là Túy ông chi ý bất tại tửu, vì để hắn mất hết hy vọng.
Thế sự vô thường, chuyển chuyển dời dời, tất cả đều có nhân quả.
Giả Chết
Vào trường săn, Mộ Dung Tuyết cưỡi ngựa đi trước, tiến về phía khu rừng.
Minh quản gia đưa người theo sát phía sau, Đinh Hương, Bội Lan một trái một phải theo bên cạnh Mộ Dung Tuyết.
Trường săn mùa đông mênh mông cô tịch, Mộ Dung Tuyết mặc một bộ y phục đi săn màu đen thêu hình hoa sen chít eo tay bó, tôn lên làn da trắng như ngọc và đôi mắt đen tuyền, áo khoác đỏ tươi thêu hình đan phụng triều dương phần phật trong gió, cưỡi ngựa trắng phi như bay.
Rừng cây tiêu điều, tuyết trên cành bị kích động rơi xuống sột soạt bay tung tóe như một màn sương, thân hình màu đỏ xinh đẹp lướt qua tuyết trắng, tựa như hồng ảnh trong tuyết.
Lúc đó nàng cảm thấy thật may mắn vì mình đã thoát được vận mệnh như vậy, nhưng bây giờ, nàng lại muốn mượn dòng sông này để thay đổi vận mệnh của mình.
Càng lê