Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2218 lượt.
t bơi cũng lành ít dữ nhiều, khó lòng sống sót.
Tại sao ông trời đối xử với hắn như vậy?
Lúc cuộc đời hắn đắc ý nhất lại giáng cho hắn một đòn chí mạng.
Có được thứ hắn muốn có nhất, nhưng lại mất đi thứ hắn không muốn mất đi nhất.
Cho hắn giang sơn vạn dặm, nhưng lại đoạt đi tình yêu chân thật nhất của đời hắn.
Công bằng biết bao, nhưng cũng tàn nhẫn biết bao.
Cổ họng hắn nóng lên, một ngụm máu tươi phun ra.
Manh Mối
Dưới Nhan Môn lâu, Tổng tiêu đầu của Thần Uy tiêu cục Thẩm Uy mang theo các tiêu sư thủ hạ chờ đã nửa canh giờ.
Tứ đệ tử Thương Hổ có hơi mất kiên nhẫn, nói với Thẩm Uy: “Sư phụ, đã nửa canh giờ rồi, sao chưa thấy ai đưa hàng đến.”
Thẩm Uy trừng đôi mắt hổ, mắng: “Con vội cái gì, tiền cọc đã trả rồi mà người không đến sao? Một ngàn lượng đâu phải con số nhỏ. Đồ hộ tống này nhất định rất quý giá, dọc đường các con phải cẩn thận.”
Chúng đệ tử đồng thanh vâng dạ, tiếp tục nhẫn nại chờ đợi.
Mộ Dung Tuyết đeo gói đồ lên vai, nói với Thẩm Uy: “Chúng ta lập tức lên đường đi.”
Sau khi thuận lợi ra khỏi thành, Mộ Dung Tuyết bất giác lòng ngổn ngang trăm mối, đây là lần thứ ba nàng rời khỏi Kinh thành, hi vọng lần này thành công, từ nay Kinh thành chỉ là một giấc mộng phồn hoa.
~*~
Đêm mùa đông đến rất nhanh, Oán giang trở thành dải màu đen trong sắc chiều, cuốn theo nước mắt của vô số phi tần chốn hậu cung trong Hồng Ân tự, chôn vùi tất cả oán hận vào tận cùng của thời gian.
Gia Luật Ngạn đứng trơ như đá bên vách núi đã hai canh giờ, tay nắm chặt áo khoác của Mộ Dung Tuyết. Chiếc áo bị nước sông làm ướt đẫm, màu đỏ tươi yêu kiều trở thành đỏ thẫm không chút sinh khí, lạnh ngắt trong tay hắn.
Hắn nhìn chằm chằm vào mặt sông.
Bên sông đầy rẫy ám vệ của Vương phủ, còn có vệ binh Trương Long mới điều đến.
Thời gian chầm chậm trôi, hi vọng càng ngày càng nhỏ bé.
Hắn biết hầu như đã không còn cơ hội sống sót, nhưng lại không chịu thừa nhận, cũng không chịu tin.
Lòng hắn vẫn sót chút ảo vọng, nàng biết bơi, có lẽ có thể giữ được tính mạng trong dòng nước chảy xiết lạnh giá này, hắn không tin sinh mạng hoạt bát đầy sức sống của nàng lại bị chôn vùi như vậy.
Gió lạnh thấu xương, rất nhanh, sắc đêm đã bao trùm lên Quy pha.
Bất tri bất giác, trời đêm đổ tuyết, đây là trận tuyết thứ sáu của mùa đông này.
Nàng nói ngày nàng ra đời đã đổ một trận tuyết lớn.
Sinh trong tuyết, chết trong tuyết, đây là số mệnh của nàng sao?
Lòng hắn đau đớn từng hồi, như có một thanh đao chầm chậm chầm chậm cắt thịt trong tim hắn.
Trương Long ấp úng nhỏ giọng nói: “Vương gia, trời tối đường trơn…”
Còn chưa dứt lời đã nghe Gia Luật Ngạn gằn từng chữ: “Tiếp tục tìm.”
Bình minh, tuyết ngớt, mặt trời lên.
Mặt sông tĩnh lặng khác thường.
Trời đất long lanh như dát bạc, ngay cả mấy vết máu trên vách núi cũng bị chôn vùi không còn dấu tích.
Gia Luật Ngạn đứng bên sông một đêm, sắc mặt tái nhợt, môi không chút huyết sắc, tựa như đã biến thành một pho tượng. Áo khoác trong tay đã kết băng từ lâu, hắn nắm mảnh băng nhưng tựa như không có cảm giác, dường như chỉ có nắm lấy chiếc áo mới có thể tìm lại được chủ nhân của nó.
Trương Long nhìn ngón tay sưng đỏ của hắn, dè đặt nói: “Điện hạ đã đứng cả đêm rồi, vẫn nên về phủ nghỉ ngơi thì hơn, chờ tiểu nhân có tin tức sẽ lập tức trở về bẩm báo.”
Gia Luật Ngạn dường như không nghe thấy, vẫn nhìn xuống mặt sông. Ánh nắng nghiêng nghiêng, trên mặt nước lấp lánh vô số điểm sáng, hệt như hào quang trong mắt nàng, nàng có một đôi mắt tràn đầy tinh thần, khi nàng tình tứ nhìn hắn, bên trong dường như có cả khung trời đầy sao.
Sẽ không có một đôi mắt nhìn hắn như vậy nữa, ý nghĩ này cứ như một thanh kiếm sắc nhọn, đâm vào trái tim yếu ớt, máu thịt lẫn lộn từ lâu của hắn, mắt hắn tối đi, đổ gục xuống đất, ngất xỉu.
Trương Long vội đưa tay ra đỡ, vô tình chạm vào ngón tay hắn, lạnh lẽo thấu xương.
Hắn vội hét lên: “Người đâu, mau đưa Điện hạ về phủ.”
Ngọc Sính Đình biết tin Gia Luật Ngạn ngã bệnh tạm thời ở biệt viện, vừa kinh ngạc lại vừa tức tối. Ngày hôm qua nàng ta đã chuẩn bị tiệc rượu phong phú trong phủ chờ chúc mừng hắn, nào ngờ hắn lại suốt đêm không về.
Hắn xưa nay sức khỏe cường tráng, sao đột nhiên lại ngã bệnh? Hơn nữa còn không về Vương phủ mà lại ở biệt viện là cớ gì?
Vừa nghĩ đến Mộ Dung Tuyết đang ở biệt viện, nàng ta liền không nhịn được, nói với Quan thị: “Gọi Trần An nghe ngóng xem có chuyện gì.”
Chừng nửa canh giờ sau, Trần An trở về đáp lời.
“Nương nương, hôm qua sau khi Điện hạ xuất cung liền trực tiếp đến trường săn Mộc Lan, đứng bên Oán giang suốt một đêm.”
Ngọc Sính Đình kinh ngạc trợn to mắt, vội hỏi: “Tại sao chàng lại đến trường săn Mộc Lan? Rồi tại sao lại đứng bên sông suốt đêm?”
“Mộ Dung trắc phi ở biệt viện hôm qua đến trường săn Mộc Lan đi săn, muốn săn tuyết hồ tặng Điện hạ, không may sẩy chân rơi xuống Oán giang, Điện hạ phái người tìm vớt suốt đêm. Bi thương quá độ nên