Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.

anh chính ngôn thuận, nhưng hắn lại cảm thấy chột dạ, không dám cho nàng biết. Hắn vẫn nhớ lần đó ở Hải Thiên lâu cho nàng biết muốn cưới Ngọc Sính Đình làm thê tử, chiếc ly trong tay nàng rơi xuống đất. Cũng kể từ đêm đó, quan hệ giữa hai người đã thay đổi, bất luận hắn cố gắng thế nào cũng không thể trở lại như ban đầu.
Thậm chí lúc đó hắn rất hối hận, sớm biết có ngày hôm nay, chi bằng lúc đầu từ chối hôn sự. Hắn luôn lý trí bình tĩnh, chưa bao giờ làm theo cảm tính, lúc đó cảm thấy những gì mình làm đều vô cùng hợp lý, cưới Chính phi chỉ là chuyện sớm muộn, khác biệt là cưới ai mà thôi.
Hắn chỉ không ngờ lại có vết thương đau đến tận xương tủy như hôm nay, cũng không ngờ rằng một khi tình cảm nứt vỡ, cứu vãn lại khó khăn đến vậy.
Gia Luật Ngạn im lặng đi bên cạnh nàng, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng đẹp như tranh vẽ của nàng, lòng buồn bã thất vọng. Lúc này tuy chỉ gần trong gang tấc, nhưng lại cảm thấy nàng như xa tận chân trời, khó lòng với tới.
Mộ Dung Tuyết thấy hắn vẫn đi theo mình, liền dừng bước nói: “Phu quân về đi, sau này không cần đến biệt viện nữa, tay thiếp đã khỏi rồi.”
Câu này càng khiến hắn khó chịu, Gia Luật Ngạn nhíu mày: “Nàng không nhớ ta sao?”
Ánh mắt hắn cuộn sóng khiến người ta choáng váng, nàng không dám nhìn thêm, dời mắt đi dối lòng nói: “Tình xưa mãi còn yêu, cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau[1'>.”
[1. Thước kiều tiên, thơ Tầm Quan.'>
Gia Luật Ngạn thầm nói, ta chỉ muốn sớm chiều bên nhau như vậy thôi.
“Phu quân về bên cạnh Vương phi đi, nghe nói thai tượng cô ấy bất ổn, phu quân nên quan tâm nhiều hơn mới phải.” Môi nàng dâng lên nụ cười khổ, quay người đi vào Thù Hoa các.
Gia Luật Ngạn ngây người nhìn theo bóng dáng yêu kiều của nàng, lòng vô cùng khó chịu. Trước đây nàng luôn bám lấy hắn như một con cún, hận không thể mọc trên người hắn. Bế Nguyệt vào ở Trúc quán, nàng suýt chết ngộp trong lu giấm, nhưng nay lại luôn đẩy hắn đi, đuổi hắn về bên cạnh nữ nhân khác.
Hắn chán nản rời đi, đến cửa lại dừng bước, nói với Minh quản gia của Biệt viện: “Phu nhân ra ngoài phải phái thêm người theo, đi đâu phải thông báo cho ta ngay.”
“Dạ, Vương gia.”
Trở về Thù Hoa các, Mộ Dung Tuyết gọi Đinh Hương đến: “Mấy ngày nay muội nghe ngóng xem ở Kinh thành này tiêu cục nào lớn nhất, nổi tiếng nhất, tiêu sư võ công cao cường nhất.”
“Tiêu cục?”
Mộ Dung Tuyết gật đầu.
Đinh Hương vô cùng hiếu kỳ: “Tiểu thư muốn muội đến tiêu cục làm gì?”
Mộ Dung Tuyết lấy trên bàn trang điểm ra một chiếc hộp gấm, nói với Đinh Hương: “Trong này là bảo bối của lão gia, lúc đi quên mang theo, bởi vậy nhờ tiêu cục chuyển cho lão gia.”
Đinh Hương “Ồ” một tiếng, lòng nói lão gia đâu lú lẫn đến mức đó, đã là bảo bối sao có thể quên mang theo?
“Muội nhân cơ hội ra ngoài mua son phấn, âm thầm nghe ngóng, chuyện này không thể cho bất kỳ ai biết.”
Đinh Hương gật đầu, vài ngày sau, nàng ta trở về cho Mộ Dung Tuyết biết, tiêu cục nổi tiếng nhất Kinh thành tên là Thần Uy tiêu cục, ở trên đường Trầm Thủy, nơi đó thường có người mua đồ cổ bảo vật, sợ dọc đường bị cướp nên nhờ người của Thần Uy tiêu cục hộ tống mang về. Dần dần tiêu cục này cũng nổi danh.
Mộ Dung Tuyết lấy một ngàn lượng ngân phiếu giao cho Đinh Hương, “Ngày mai muội theo ta đến đường Trầm Thủy, ta vào tiệm mua đồ, muội hãy đến Thần Uy tiêu cục, nói với Quản sự ở đó là muội muốn chuyển một món đồ cổ về Tô Châu. Đồ vật quý giá, cần mười tiêu sư hộ tống. Bảy ngày sau nhận hàng ở dưới Nham Môn lâu của Kinh thành, một ngàn lượng này là tiền đặt cọc.”
“Tiểu thư, lão gia rốt cuộc có bảo bối gì mà phải tốn một ngàn lượng gởi về?” Đinh Hương kinh ngạc trợn tròn mắt.
Mộ Dung Tuyết cười nói: “Haiz, tóm lại là tâm can bảo bối của lão gia, ngàn vàng khó mua, vạn lần không thể sơ sót.”
“Vậy sao tiểu thư không nhờ Vương gia cho người cưỡi ngựa đuổi theo lão gia đưa cho ông ấy, vậy chẳng phải xong rồi sao? Một ngàn lượng này có thể tiết kiệm được rồi.”
Mộ Dung Tuyết mỉm cười, “Nên tiết kiệm thì tiết kiệm, không nên tiết kiệm thì nhất định không thể tiết kiệm, muội đừng hỏi nhiều nữa, ngày mai tới tiêu cục đi.”
“Được rồi.” Lòng Đinh Hương thật sự rất hiếu kì, hận không thể mở hộp gấm trong tay Mộ Dung Tuyết ra xem rốt cuộc là bảo bối gì.
Hôm sau Mộ Dung Tuyết đưa Đinh Hương, Bội Lan ra ngoài, nói muốn đi dạo ở đường Trầm Thủy. Minh quản gia không dám chậm trễ, đưa ba mươi hạ nhân hộ tống, sợ có sơ suất.
Mộ Dung Tuyết thấy điệu bộ này, càng cảm thấy mình muốn thoát thân không phải chuyện dễ dàng.
Đến đường Trầm Thủy, Mộ Dung Tuyết nói với Đinh Hương: “Chút nữa ta chọn đồ trong tiệm, muội tìm cơ hội đến tiêu cục đi, nếu Minh quản gia hỏi muội, ta sẽ nói muội đi nhà xí một lúc.”
“Dạ tiểu thư, muội biết rồi.”
Bộ dạng thần bí của Mộ Dung Tuyết khiến Đinh Hương vô cùng hiếu kì khó hiểu.
Mộ Dung Tuyết xuống xe, tùy tiện rẽ vào một tiệm đồ cổ, Minh quản gia lập tức cho người canh chừng ngoài cửa, Mộ Dung Tuyết đưa Đinh Hương, Bội Lan và Minh quản gia vào trong.
Một lúc sau, Đinh Hương nó


Disneyland 1972 Love the old s