XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.

găn kéo ra, nàng ta phát hiện bên trong có một chiếc hộp gấm, chính là chiếc hộp gấm hôm đó Mộ Dung Tuyết nói phải đưa về Tô Châu cho Mộ Dung Lân.
Đinh Hương lấy chiếc hộp gấm nhẹ nhàng mở ra, điều khiến nàng ta vô cùng kinh ngạc là bên trong chỉ có một chiếc cung thao đang thắt dở.
Đây là tâm can bảo bối ngàn vàng khó mua của Mộ Dung L đó sao? Bảo bối phải tốn một ngàn lượng bạc hộ tống về Tô Châu đó sao?
Đinh Hương cầm hộp gấm, một hồi lâu sau mới hết kinh ngạc, tiếp đó lại nhớ đến một ngàn lượng bạc.
Nếu không đưa chiếc hộp này về, vậy một ngàn lượng tiền cọc đó cũng phải đòi lại mới được.
Sau này nàng ta và Bội Lan về huyện Nghi đích thân giao chiếc hộp cho lão gia là được rồi, một ngàn lượng kia có thể lấy về trả cho lão gia.






Sơ Hở
Gia Luật Ngạn trở về Vương phủ, bước vào thư phòng ra lệnh ai cũng không được quấy rầy, mãi đến giờ cơm trưa cũng không thấy ra.
Ngọc Sính Đình vừa tức tối lại vừa bất lực, cũng không biết Gia Luật Ngạn ở trong thư phòng cả buổi rốt cuộc là muốn làm gì, mấy lần muốn đi xem thử đều bị Quan thị cản lại.
Ngọc Sính Đình tức tối nói: “Trước mặt ta mà đau lòng vì nữ nhân khác, rốt cuộc có coi ta ra gì không?”
“Nha đầu kia vừa qua đời, Điện hạ đau lòng cũng là khó tránh. Huống hồ Điện hạ bệnh nặng vừa hồi phục, không nên tiếp xúc với Nương nương thì hơn, để tránh lây bệnh cho Nương nương, hiện giờ Nương nương đang có thai, thai nhi trong bụng quý giá hơn bất kỳ điều gì, vạn lần không thể sơ sót.”
“Dạ, tiểu nhân sẽ đi làm ngay.” Trương Long tay cầm chân dung ra khỏi Ẩn Đào các, lòng vô cùng thương cảm, hắn không ngờ Gia Luật Ngạn lại nặng tình với Mộ Dung Tuyết như vậy, đến hôm nay vẫn không chịu từ bỏ, vẫn ôm một tia hy vọng.
Bức chân dung này giống hệt Mộ Dung Tuyết, đôi mắt long lanh thần thái ngời ngời kia thật không khác chút nào.
Nghĩ đến đây, Trương Long càng buồn bã hơn.
Đinh Hương có ý đi đòi tiền, Gia Luật Ngạn vừa đi, nàng ta liền vội vã rời biệt viện, để tránh đêm dài lắm mộng, Thần Uy tiêu cục quỵt nợ.
Nàng ta xuất thân bần hàn, từ nhỏ đã bị người nhà bán cho Mộ Dung Lân làm nha hoàn, đối với nàng ta thì một ngàn lượng này là một khoản tiền cực lớn, cho dù liều mạng cũng phải đòi về.
Vừa đi khỏi biệt viện không xa, phía trước có một người cưỡi ngựa phi đến, nàng ta nhíu mắt nhìn, người trên ngựa chính là Hứa Trạch.
Hứa Trạch gặp được Đinh Hương, lập tức ghìm cương ngựa, phi thân nhảy xuống, bước nhanh đến trước mặt nàng ta, trong lúc khẩn cấp không màng nam nữ hữu biệt, chộp lấy cánh tay nàng ta hỏi: “Tiểu thư nhà cô có thật đã…” Hôm nay hắn vừa mới nghe được tin tức, lập tức chạy đến ngay.
Đinh Hương mắt rưng rưng gật đầu.
Hứa Trạch vẻ mặt đau đớn khó tin, răng nghiến chặt, cơ hàm giật giật, hai mắt đỏ ngầu.
Đinh Hương không nỡ nhìn biểu hiện của hắn.
Hứa Trạch bóp mạnh tay nàng ta, run giọng nói: “Ta không tin, Vương gia không đi tìm nàng sao?”
Đinh Hương gạt nước mắt nói: “Tìm một ngày một đêm rồi nhưng cũng không có tin tức.”
“Nàng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, không đâu.” Hứa Trạch lắc đầu, dường như cảnh tượng trước mắt chỉ là ác mộng, hắn muốn tỉnh dậy khỏi cơn mơ.
“Ta đi tìm nàng.” Hắn tung mình lên ngựa, quay đầu đi mất.
Đinh Hương nhìn theo bóng hắn, ngậm nước mắt thở dài. Hứa công tử thật tốt, đáng tiếc hữu duyên vô phận với tiểu thư.
Nàng bước ra đường lớn, gọi một cỗ kiệu, đi thẳng đến Thần Uy tiêu cục ở đường Trầm Thủy, tìm được Thẩm Uy.
“Thẩm tiêu đầu, mấy ngày trước tôi từng đến một lần, Thẩm tiêu đầu vẫn còn nhớ chứ?”
Thẩm Uy mỉm cười nói: “Đương nhiên còn nhớ Đinh Hương cô nương.”
“Tôi đến để hủy chuyến tiêu đó, xin Thẩm tiêu đầu trả lại một ngàn lượng tiền cọc.”
Thẩm Uy sửng sốt, “Sao Đinh Hương cô nương lại nói vậy? Đã có người đưa hàng đến Nham Môn lâu, tiêu sư thủ hạ của ta đã hộ tiêu lên đường rồi.”
Đinh Hương cũng ngẩn ra, lập tức nói: “Không thể nào, món đồ chủ nhân tôi muốn hộ tống về Tô Châu vẫn còn trong nhà, làm sao có người đưa đồ cho Thẩm tiêu đầu được.”
Thẩm Uy không vui nói: “Đinh Hương cô nương, Thần Uy tiêu cục của ta làm ăn ở đường Trầm Thủy này ba mươi hai năm chính là nhờ vào tín nghĩa và danh dự, chưa bao giờ có chuyện tham tiền của ai, càng không vì một ngàn lượng bạc mà đánh mất thanh danh ba mươi hai năm của ta.”
Đinh Hương không thể tin hỏi: “Người đưa hàng là ai?”
Thẩm Uy nói: “Là một thiếu niên tên Tô Quy.”
Đinh Hương tức tối nói: “Nhà tôi chưa bao giờ quen người tên Tô Quy, lẽ nào là do ông bịa đặt?”
Thẩm Uy cũng nổi giận, lớn tiếng nói: “Lúc đầu cô nương đến giao tiền đặt cọc chính miệng giao hẹn với lão phu, bảy ngày sau vào giờ Thìn nhận hàng ở Nham Môn lâu. Còn người giao hàng là ai cô nương không hề nói tên, nay lại thề thốt phủ nhận chuyện này, lẽ nào cô nương muốn ăn vạ chăng?”
Đinh Hương vốn không tin, lòng thầm nói, ông mới ăn vạ ấy. Nàng ta hậm hực hỏi: “Hắn đưa đồ gì?”
“Là một tay nải, hắn nói đồ vật quý giá, phải đi cùng ti