Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.

êu, hiện giờ đã lên đường mấy ngày rồi, đi theo đường cái, nếu Đinh Hương cô nương không tin, chỉ cần phái người đuổi theo xem thử có thật người này hay không. Thần Uy tiêu cục ta chưa bao giờ nói dối.”
Thẩm Uy thân hình cao lớn, tướng mạo uy vũ, lúc nổi giận mắt hổ trợn tròn, mày kiếm dựng ngược, Đinh Hương hơi sợ, lòng nghĩ mình sức yếu thế cô, lại không có thân phận địa vị gì, cho dù Thẩm Uy cố tình nuốt mất một ngàn lượng bạc này, mình cũng không làm gì được, đánh không lại, nói cũng không lại, cần phải cầu cứu viện binh đến mới được.
Vậy là nàng ta quay người hậm hực bỏ đi, dọc đường suy nghĩ có nên cho Gia Luật Ngạn biết chuyện này không.
Nhưng nghĩ lại, lúc đó Mộ Dung Tuyết dặn đi dặn lại không thể cho Gia Luật Ngạn biết, lẽ nào là lén Gia Luật Ngạn gửi trang sức quý giá gì đó về quê, để Mộ Dung Lân bán đi lấy tiền dưỡng lão?
Tóm lại, một ngàn lượng để đưa một chiếc cung thao về, có đánh chết nàng ta cũng không tin.
Trở về biệt viện, nàng ta càng nghĩ càng thấy chuyện này kỳ quặc.
Mộ Dung Tuyết đến Kinh thành, chỉ quen người nhà Hứa Trạch và Triệu Chân Nương.
Triệu gia ở ngay bên cạnh nhà Mộ Dung Lân, người trong nhà Đinh Hương đều quen biết, ngay cả hạ nhân nàng ta cũng nghĩ hết một lượt, không có ai tên Tô Quy.
Lẽ nào Tô Quy kia là hạ nhân trong nhà Hứa Trạch?
Cũng có thể trong chiếc hộp gấm vốn không đựng cung thao, Mộ Dung Tuyết giao đồ cho người tên Tô Quy đó, tiện tay đặt cung thao vào trong hộp.
Nhưng nàng ta và Mộ Dung Tuyết hầu như hình bóng không rời, Mộ Dung Tuyết hầu như không hề ra khỏi biệt viện, làm sao giao đồ cho Tô Quy?
Cuối cùng, nàng ta quyết định đi tìm Hứa Trạch một chuyến, xem thử Tô Quy có phải người trong phủ hắn không, nếu không phải thì nhờ hắn đưa mình đi tìm Thẩm Uy đòi tiền, Hứa Trạch vốn là con trai của Tĩnh Quốc Tướng quân, có cho tên Thẩm Uy kia cũng không dám quỵt nợ.
Sau khi quyết định, mỗi ngày Đinh Hương đều đến nhà Hứa Trạch một chuyến, nào ngờ liên tiếp ba ngày Hứa Trạch đều không có nhà.
Đinh Hương thầm nghĩ, lẽ nào Hứa công tử vẫn tìm tiểu thư bên bờ Oán giang?
~*~
Chớp mắt đã rời khỏi Kinh thành mười ngày. Trái tim thấp thỏm bất an như đào phạm của Mộ Dung Tuyết cuối cùng cũng đặt xuống.
Lần này cuối cùng nàng đã rời khỏi Kinh thành, cũng rời khỏi Gia Luật Ngạn.
Nhưng ra đi thành công lần này, không hề khiến lòng nàng vui mừng hớn hở, ngược lại còn cảm thấy vô cùng hụt hẫng, buồn rầu thương cảm, tâm tình hoàn toàn khác với lần trước rời đi.
Có được tự do nhưng đồng thời cũng mất đi hắn. Đời này của nàng, e là sẽ không toàn tâm toàn ý yêu một người như vậy nữa.
Vô số hồi ức lặp đi lặp lại trong đầu, đặc biệt là sự quan tâm chăm sóc và thay đổi của hắn sau khi tay nàng bị thương. Vậy là nàng thường không kìm được nghĩ, tin mình “chết đi” có phải sẽ khiến hắn đau lòng lắm không?
Dọc đường nàng cũng nghe nói có người bàn luận tin tức đương kim Thánh thượng đã lập Thái tử. Nàng nghĩ cuối cùng hắn cũng có được ngôi vị Thái tử mong ước ngày đêm. Niềm vui to lớn này chắc sẽ nhấn chìm chút bi thương nhỏ nhoi kia.
Chờ hắn đăng lên Hoàng vị, khắp thiên hạ đều là Vương thần, hắn muốn bao nhiêu mỹ nữ cũng sẽ liên miên bất tuyệt, nàng chẳng qua chỉ là một khách qua đường trong đời hắn, chắc hắn cũng chỉ đau lòng mấy ngày mà thôi.
“Tiểu Tô, đói không?”
Thương Hổ cắt ngang suy nghĩ của nàng, cười ha ha đưa đến một chiếc bánh nướng.
Mộ Dung Tuyết cười lắc đầu, “Không đói. Đa tạ Thương đại ca.”
Thương Hổ xem xét thân hình của nàng, lắc lắc đầu, tặc lưỡi nói: “Tôi nói Tiểu Tô này, cậu ăn như vậy không được đâu, phải ăn nhiều uống mạnh vào mới cao to được, nam tử hán đại trượng phu phải có thân hình như chúng tôi mới có khí khái nam nhi. Chứ như cậu thật giống hệt một tiểu cô nương.”
Mộ Dung Tuyết cười nói: “Thương đại ca nói có lý, khổ nỗi thể chất của tôi là người phương Nam, có ăn thế nào cũng không mập được.”
Thẩm Bằng nói: “Vậy thì luyện võ rèn sức khỏe.”
Mộ Dung Tuyết lập tức nhanh chóng tiếp thu gật đầu: “Được, chờ về đến Tô Châu tôi cũng mời một sư phụ dạy chút công phu quyền cước.”
Thẩm Bằng nói: “Chẳng phải sao, cậu xem người luyện võ chúng tôi đi, đâu có ai sợ lạnh như cậu, suốt dọc đường không tháo khăn gỡ nón lấy một lần.”
Không nói còn đỡ, hắn vừa nói, Mộ Dung Tuyết lại kéo luôn nón xuống, cười hi hi nói: “Thẩm đại ca là anh hùng hào kiệt, tôi đâu thể bì được. Từ nhỏ tôi đã sợ lạnh, sức khỏe yếu, mẹ tôi nuôi tôi như một cô nương vậy, chỉ sợ tôi đoản mệnh thôi.”
Thương Hổ cười ha ha nói: “Chả trách Tiểu Tô lại nho nhã thanh tú như vậy.”
Đoàn người cười cười nói nói, thoáng chốc sắc trời đã tối, liền thu xếp tìm một hắc điếm.
Từ sau khi rời khỏi Kinh thành Mộ Dung Tuyết liền một mình một phòng, từ đầu đến cuối đều đeo tay nải lên vai, chúng nhân đều vô cùng hiếu kỳ, cũng không biết chuyến tiêu này rốt cuộc là hộ tống đồ gì.
Mộ Dung Tuyết vào phòng, đặt tay nải lên giường, sau đó gọi tiểu nhị vào pha một chậu nước nóng, rửa tay rửa mặt, tiếp đó lại cởi giày vớ ngâm ch


Old school Swatch Watches