pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2202 lượt.

ành đưa Mộ Dung Tuyết ra khỏi Ý Đức cung. Cùng đến với Tần Thụ có hai tiểu thái giám cầm lồng đèn đi trước soi đường, Giai Âm đưa theo mấy cung nữ, dè dặt theo sau Mộ Dung Tuyết.
Vòng qua tường cung, là Càng Minh cung của Hoàng đế.
Trong sắc đêm, cung điện càng trở nên uy nghiêm trang trọng.
Mộ Dung Tuyết dừng bước, nhìn Cần Chính điện dưới trăng. Nàng đã từng đến đây, lúc đó Triệu Chân Nương vẫn còn là Thục phi nương nương, tiền đồ vô hạn, được lão Hoàng đế ôm trên gối, còn bây giờ nàng ta đang ở đâu? Là Hồng Ân tự hay Lãnh cung?
Một khi bước vào đây, vận mệnh đã không còn do mình. Giống như lúc này, trên bậc thềm ngoài Cần Chính điện, cứ năm bước là có một thị vệ mang đao, nàng muốn gặp Gia Luật Ngạn một lần, tựa như cách thiên sơn vạn thủy, nhưng thật ra hắn chỉ cách nàng mấy trượng mà thôi.
Phía Đông của Cần Chính điện là Ngự thư phòng, từ khung cửa khắc hoa Phúc thọ vô cương hắt ra ánh nến, hắn đang ở bên trong, nhưng không chịu gặp nàng.
Người nàng từng yêu vào tận máu thịt, giờ đây lại hận nàng đến tận xương tủy.
Thời gian trôi qua kẽ tay, gió đêm ùa vào mặt se se lạnh. Là tạo hóa trêu ngươi hay là ý trời vậy?
Nàng không kìm được mà thổn thức.
Chẳng mấy chốc, Tần Thụ vén rèm gấm đỏ, bước xuống thềm ngọc, đến trước mặt nàng: “Hoàng thượng bảo nương nương hồi cung.”
“Ta chờ đến khi nào Hoàng thượng gặp ta mới thôi.” Mộ Dung Tuyết bất động, ánh mắt chằm chằm nhìn khung cửa sổ.
“Nương nương, trời không còn sớm, gió lạnh sương dày, Nương nương vẫn nên về cung nghỉ đi, đừng để bị lạnh.”
“Ta không đi.” Giọng Mộ Dung Tuyết trầm tĩnh nhưng kiên định.
Tần Thụ lại khuyên: “Thánh mệnh không thể trái. Nương nương vẫn nên về đi thì hơn.”
Mộ Dung Tuyết dứt khoát im lặng.
Tần Thụ gãi đầu, đang sầu não làm sao khuyên Đức Phi nương nương quay về. Lúc này, thái giám mang thức ăn khuya của Ngự thiện phòng đến, đưa chiếc khay đến trước mặt ông ta: “Tần công công, bữa khuya của Hoàng thượng.”
Tần Thụ đang định đón lấy.
Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh đột nhiên vung tay, đánh đổ thức ăn khuya trên khay xuống đất.
Chén sứ vỡ tan trên nền gạch xanh, trong đêm khuya thanh vắng, âm thanh giòn giã này khiến Tần Thụ sợ muốn vỡ tim.
Đánh đổ thức ăn khuya của Hoàng thượng, đây là tử tội đại nghịch bất đạo đó.
Tiếp đó, gan của Tần công công cũng vỡ theo.
Mộ Dung Tuyết tức tốc cúi người, nhặt một mảnh sứ vỡ dưới đất, đặt lên cổ mình!
“Nương nương.” Tần Thụ sợ đến lạc giọng, chân nhũn ra quỳ sụp xuống đất hét lên: “Nương nương mau buông tay.”
Mộ Dung Tuyết cương quyết vạch xuống.
Tần công công đáng thương lần này sợ đến ngất đi, nhưng trước khi ngất, trước mắt lướt qua một bóng người.






Trở Mặt
Gia Luật Ngạn đưa tay chộp lấy cổ tay Mộ Dung Tuyết, nhưng tiếc đã trễ một bước, trong ánh sáng lờ mờ, hắn nhìn thấy dưới cổ nàng có một vệt màu sẫm lan ra.
Tim hắn đập điên cuồng, cảm giác sợ hãi sắp mất nàng lại ập đến như Thái sơn đè xuống, sắc đêm trước mắt tối đen như mực.
Hắn ôm nàng bước dài lên bậc thềm, hét lên: “Truyền Thái y!”
Mộ Dung Tuyết chỉ dựa vào dũng khí nhất thời mà ra tay, sau đó thân hình nhũn ra, nàng xưa nay rất quý trọng sinh mạng, chưa bao giờ tự hành hạ mình như vậy.
Gia Luật Ngạn cười lạnh: “Trẫm bị nàng chơi đùa trong lòng bàn tay, bị nàng trêu chọc lừa gạt, nàng tưởng Trẫm còn tin lời nàng sao?”
Nhớ lại những ngày tháng tưởng rằng nàng chôn thân trong dòng nước, nhớ lại những đau khổ giày vò mình phải gánh chịu vì nàng, hắn hận không thể móc tim nàng ra xem thử. Trong khi hắn vì nàng mà đau lòng tuyệt vọng, ruột gan đứt đoạn, nàng lại đang đồng hành, cười nói vui vẻ cùng tên Hứa Trạch kia.
Hắn tâm cao khí ngạo, mắt đặt trên đầu, lần đầu tiên trong đời bị người ta trêu đùa lừa gạt như vậy, hơn nữa còn là người hắn yêu thương, không nghĩ cũng biết tức giận dường nào.
Mộ Dung Tuyết rụt rè ngước mắt, bị ánh mắt hắn làm cho lạnh người, ánh mắt như đao băng kiếm tuyết này cứ như muốn chém nàng thành trăm ngàn mảnh, nàng biết nhất định hắn rất hận mình, vậy là liều mình nói: “Hoàng thượng cứ việc giết thiếp giải hận đi.”
Gia Luật Ngạn nghiến răng nói: “Vậy há chẳng phải dễ dàng cho nàng rồi sao, Trẫm phải từ từ giày vò nàng, để giải mối hận trong lòng.” Bất tri bất giác, bàn tay đang đè lên cổ nàng lực đạo cũng mạnh thêm, nàng đau đến mi mắt co giật, thấp giọng nói: “Hoàng thượng muốn giày vò thiếp thế nào cũng được, xin hãy tha cho họ.”
Nàng càng bảo vệ họ hắn càng giận. trong lòng nàng, những người đó còn quan trọng hơn hắn gấp trăm ngàn lần.
Lúc nàng làm tổn thương hắn thì không chút nương tay, nhưng đối với họ thì liều mình bảo vệ.
Lửa giận thiêu đốt khiến lồng ngực đau đớn, hắn nghiến răng nói: “Những đồng đảng của nàng sẽ không ai có kết cuộc tốt.”
Mộ Dung Tuyết cuống lên, chộp lấy cánh tay hắn, “Họ đều không biết chuyện, tất cả đều do thiếp tự mình quyết định, Hoàng thượng muốn đánh muốn giết cứ nhằm vào thiếp đi.”
Lòng Gia Luật