Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
ông đánh vào mông tiểu thư rồi bỏ đói ba ngày mới lạ đó.”
Đinh Hương lập tức nói: “Bội Lan, cô quá mềm lòng rồi, nếu là tôi, lập tức đày vào Lãnh cung, dám lừa gạt Hoàng thượng như vậy.”
Hai người đều cảm thấy bị lừa gạt, thời gian qua thật sự đã vì Mộ Dung Tuyết mà khóc đến đứt ruột đứt gan, trong lúc tức giận, gan cũng bạo hơn, nói năng chẳng hề lưu tình.
Mộ Dung Tuyết uất ức cắn môi, “Có phải các muội bị chàng mua chuộc rồi không, tại sao ai cũng nói giúp cho chàng vậy?”
“Hoàng thượng không hề mua chuộc bọn muội, là tiểu thư không đúng.” Đinh Hương hậm hực nói: “Lại còn lấy sống chết ra để lừa gạt, trêu đùa tình cảm của Hoàng thượng nữa.”
Bội Lan cũng căm phẫn sục sôi nói: “Tiểu thư nên lập tức quỳ xuống xin tội với Hoàng thượng đi.”
“Ta đi xin rồi, vết thương này là do ta mới rạch đó, ta định lấy cái chết tạ tội nữa mà.” Mộ Dung Tuyết chỉ lớp băng trên cổ mình, hiên ngang dùng bốn chữ “Lấy chết tạ tội.”
Đinh Hương không tin: “Tiểu thư, cô chỉ làm ra vẻ thôi chứ gì.” Nàng ta quá hiểu Mộ Dung Tuyết, biết nàng là người thương tiếc mạng sống đến mức nào.
Mộ Dung Tuyết nghiêm túc nói: “Ta rạch thật đó, nhưng muội cũng biết ta sợ đau mà, nên rạch không sâu.”
“Hoàng thượng không giận mới lạ đó, còn dám bỏ trốn với Hứa công tử nữa. Ở thôn muội mà làm vậy sẽ bị ngâm lồng heo đó.”
Mộ Dung Tuyết tức tối xỉa lên trán Đinh Hương: “Nha đầu vô lương tâm chết tiệt, ta đâu có bỏ trốn. Tại muội hết đó, nếu không phải muội đi đòi tiền đặt cọc gì đó thì Hứa Trạch vốn không thể biết hết mọi chuyện.”
“Tóm lại chuyện này là tiểu thư không đúng.”
“Đúng đó, trong chuyện này tiểu thư thật bất lương, Hoàng thượng đúng là khoan hồng đại lượng, còn giúp tiểu thư che giấu nữa.”
“Bây giờ ta muốn gặp lão gia một lần cũng không được, các muội còn nói giúp cho chàng nữa.” Mộ Dung Tuyết uất ức đầy bụng, kết quả bị hai tiểu nha đầu rần rần phản bác, mất mặt bò vào chăn, bắt đầu đau lòng.
Đinh Hương và Bội Lan vội an ủi nàng.
“Tiểu thư yên tâm, Hoàng thượng chỉ muốn dùng lão gia để hù cô thôi, giống như cô rạch vào cổ để hù người vậy đó.”
“Đúng đó, lão gia nhất định không có chuyện gì đâu.”
“Nhưng ta không gặp làm sao yên tâm được.” Từ khi sinh ra đến nay nàng chưa rời xa Mộ Dung Lân lâu như vậy, hơn nữa còn không biết an nguy hiện trạng của ông, lòng vừa nhớ lại vừa lo.
“Vậy tiểu thư đi cầu xin Hoàng thượng đi.”
“Đúng đó, tiểu thư đi cầu xin người đi.”
Mộ Dung Tuyết hậm hực nói: “Các muội tưởng ta chưa đi cầu xin sao, chàng còn không chịu gặp nữa mà, hôm nay ta phải rạch vào cổ mới ép được chàng gặp ta đó.”
Đinh Hương nghẹn lời nói: “Tiểu thư, chiêu này của cô thật quá tệ rồi, nay Vương gia đã là Hoàng đế rồi, ai dám làm càn trước mặt Hoàng thượng chứ, cô tưởng người là Trương đồ tể ở cửa Hồi Xuân y quán của chúng ta sao?”
Bội Lan nói: “Phải đó, tiểu thư, cô làm vậy là đại nghịch bất đạo, Hoàng thượng thật khoan dung cho cô, chỉ một tội thôi cũng đủ để cô cuốn gói vào Lãnh cung rồi.”
Mộ Dung Tuyết không phục nói: “Ta tiên lễ hậu binh mà, nhưng chàng lại không chịu gặp ta, ta nóng lòng mới ra hạ sách này thôi.”
Đinh Hương nói: “Tiểu thư, cô ỷ Hoàng thượng yêu cô nên mới ra chiêu tệ hại này chứ gì, nếu Hoàng thượng không yêu cô, cô cứ việc rạch cổ đi, xem máu chảy hết rồi Hoàng thượng có gặp cô không.”
Mộ Dung Tuyết bĩu môi, tuy không phục nhưng lại cảm thấy Đinh Hương, Bội Lan nó cũng có đạo lý.
Bội Lan nói: “Tiểu thư, cô làm ơn đổi chiêu khác đi. Cách tự hành hạ này hại người không lợi mình, giết địch một ngàn mình cũng hao tổn hết tám trăm đó.”
Đinh Hương gật đầu: “Tiểu thư, cô nghĩ xem lúc nào là nam nhân mềm lòng nhất, không, là tai mềm nhất?”
Mộ Dung Tuyết chớp mắt: “Lúc nào?”
Đinh Hương, Bội Lan nghẹn lời nhìn nhau, sau đó đồng loạt thở dài, phát điên hỏi: “Tiểu thư, rốt cuộc là cô có từng xuất giá chưa vậy?”
Mộ Dung Tuyết bỗng hiểu ngay hai tiểu nha đầu này đang nói gì, mặt lập tức đỏ bừng, xấu hổ giận dỗi nói: “Cách của các muội mới tệ hại đó.”
Đinh Hương liếc nàng: “Vậy lần sau tiểu thư cứ tiếp tục rạch cổ đi!”
Bội Lan nói: “Cô làm ơn rạch cổ chân ấy. Để sau này cổ khỏi chi chít sẹo, xấu chết được.”
Mộ Dung Tuyết: “…”
Hai tiểu nha đầu đồng loạt không đếm xỉa đến nàng.
Mộ Dung Tuyết bĩu môi nói: “Thật ra, ta lo lắng nhất vẫn là Hứa Trạch.”
Bội Lan thở dài: “Haiz, tội nghiệp Hứa công tử quá, lần này thật sự khó giữ mạng sống rồi, bắt cóc Hoàng phi chạy trốn, chẳng phải là tử tội sao?”
Mộ Dung Tuyết biến sắc, “Không phải bắt cóc.”
“Dù sao trong mắt Hoàng thượng tính chất cũng như nhau thôi, hơn nữa tiểu thư và Hứa công tử đồng hành nhiều ngày, thật có nhảy xuống Hoàng hà cũng rửa không sạch đâu.”
“Nói bậy, bọn ta vẫn trong sạch, có mười tiêu sư làm chứng.”
Đinh Hương nói: “A di đà phật, cũng may có mười tiêu sư bên cạnh, nếu không tiểu thưó chết cũng đáng rồi.”
Mộ Dung Tuyết: “…”
Hiện giờ hình như lòng của hai nha đầu này nghiêng về phía Gia Luật Ngạn hết rồi.
Mấy ngày sau, vết thương trên cổ Mộ Dung Tuyết