XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342207

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2207 lượt.

lúc ở biệt viện thì ra đều là lừa gạt hắn để chạy trốn, để hắn mất cảnh giác mà thôi. Lúc đó hắn vui mừng chờ đợi nàng sinh cho hắn một đứa con, nghĩ rằng từ nay về sau mình và nàng sẽ ân ân ái ái, thương yêu nàng đến tận trời xanh. Thậm chí còn nghĩ rằng, nàng thiệt thòi ngồi dưới Ngọc Sính Đình, hắn phải bù đắp gấp bội, tuyệt đối không để nàng chịu chút thiệt thòi nào, sinh trưởng tử sẽ lập làm Thái tử.
Tất cả những điều đó đều bị nàng chà đạp dưới chân, vứt bỏ hắn như một chiếc giày rách.
Hắn đấm một quyền lên thư án.
Mộ Dung Tuyết chột dạ, cắn môi nói: “Lần này nếu còn nuốt lời, thiếp sẽ không được ch…”
“Nàng còn nói nữa Trẫm sẽ lập tức giết hết bọn họ.” Gia Luật Ngạn quay lại phát hiện nàng đang quỳ dưới đất, lòng bỗng lại mềm đi, nói: “Đứng lên.”
Mộ Dung Tuyết không đứng lên, ngước mặt hỏi: “Làm thế nào Hoàng thượng mới chịu tha cho họ?”
“Đứng lên, nàng có tư cách ra điều kiện với Trẫm sao?”
“Hoàng thượng không đồng ý, thiếp sẽ không đứng lên.”
Gia Luật Ngạn nổi giận, trên thế gian này người dám ra điều kiện với hắn, dám uy hiếp hắn, cũng chỉ có nàng mà thôi.
“Nàng càng bảo vệ hắn như vậy, thì Trẫm càng muốn lấy mạng hắn.”
Mộ Dung Tuyết vừa uất ức vừa thất vọng, đột nhiên đứng dậy, lạnh mặt nói: “Vậy được, thiếp cũng không cầu xin chàng nữa, cùng lắm thì mọi người cùng chết, thiếp tuyệt đối không sống một mình.” Nói xong thì hậm hực phẩy áo bỏ đi.
Gia Luật Ngạn tức đến tối tăm mặt mũi, thật là phản rồi mà.
Tần Thụ ngoài cửa nhìn Đức Phi nương nương ngoảnh mặt bước đi, tà váy màu xanh viền vàng lướt trên nền gạch, người đã bước xuống thềm, ông ta nhất thời trợn mắt há miệng.
Trời ạ, Đức Phi nương nương còn dám lên mặt với Hoàng thượng nữa…






Mỹ Nhân Kế
Mộ Dung Tuyết hậm hực về đến Ý Đức cung, tắm rửa xong đang chuẩn bị đi ngủ, bỗng bên ngoài truyền đến giọng nói lanh lảnh của Tần Thụ.
“Hoàng thượng sai nô tài đưa hai người đến.”
Mộ Dung Tuyết còn tưởng Gia Luật Ngạn đưa hai cung nữ đến, liền nới với Giai Âm: “Gọi vào đây đi.”
Một lát sau, Đinh Hương, Bội Lan rưng rưng nước mắt, theo sau Tần Thụ tiến vào.
Bội Lan nói: “Tiểu thư, sau khi cô rơi xuống sông, không biết Hoàng thượng đau lòng đến mức nào đâu, đứng suốt một đêm bên Oán giang tìm cô, sau đó bệnh hết ba ngày, rồi lại đích thân vẽ chân dung cô đem dán khắp nơi nữa.”
Đinh Hương cũng nói: “Phải đó, mấy ngày đó Hoàng thượng thật sự ốm đến mức chẳng ra hình người nữa. Sau đó người thường đến phòng cô ở biệt viện, mỗi lần đến là ngồi nửa ngày, ngây người nhìn đồ vật trong phòng.”
Có câu yêu chim yêu cả lồng, hận lồng cũng hận cả chim. Đinh Hương, Bội Lan thấy Mộ Dung Tuyết đối với Gia Luật Ngạn tốt như vậy nhưng cũng không thể đả động trái tim sắt thép của hắn, không biết căm phẫn thay cho Mộ Dung Tuyết đến mức nào. Đặc biệt là so với Hứa Trạch, càng thấy Gia Luật Ngạn lạnh lùng vô tình hơn, bởi vậy rất ủng hộ Mộ Dung Tuyết về Giang Nam tìm hạnh phúc khác.
Nhưng lần này sau khi Mộ Dung Tuyết rơi xuống sông, biểu hiện của Gia Luật Ngạn lại khiến hai người cảm động. Thì ra không phải hắn không yêu Mộ Dung Tuyết, chỉ là không biểu hiện ra thôi. Tình ý thâm tàng bất lộ này lập tức khiến Đinh Hương, Bội Lan chuyển hướng, vừa gặp Mộ Dung Tuyết liền rần rần nói tốt cho Gia Luật Ngạn.
Mộ Dung Tuyết nghe được những điều này từ hai người, đích thực chấn kinh. Nàng không ngờ sau khi mình “chết đi” Gia Luật Ngạn lại đau lòng như vậy, càng không ngờ hắn lại không tiếc sức lực tìm mình, chả trách lên kế hoạch chu đáo cẩn thận dường ấy, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn tìm thấy.
Nghĩ đến những ngày tháng đau khổ của hắn, nghĩ đến cơn tức giận khi biết được mình ở bên Hứa Trạch, những gì hắn làm hôm nay đều có thể hiểu được, nữ nhân của mình bỏ trốn cùng nam nhân khác, bất luận là nam nhân nào cũng không thể dung thứ được chuyện này, đặc biệt bây giờ hắn đã là Đế vương tôn quý nhất thiên hạ. Tuy là hiểu lầm, nhưng cũng tổn thương nặng nề đến tự tôn của hắn. Nghĩ đến đây, Mộ Dung Tuyết càng lo lắng cho Hứa Trạch hơn, rốt cuộ Gia Luật Ngạn se xử trí Hứa Trạch thế nào đây?
Đinh Hương thấy nàng sầu não rầu rĩ không vui liền hỏi: “Tiểu thư làm sao vậy?”
Mộ Dung Tuyết đưa hai người đến Tẩm điện, đóng cửa lại, nhỏ giọng kể hết sự tình chuyện mình giả chết chạy trốn rồi bị bắt thế nào, để hai người nghĩ cách giúp mình.
Đinh Hương, Bội Lan nghe được chân tướng sự việc, kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt rơi xuống đất.
MDt nặn ra một nụ cười khan: “Các muội nghĩ cách giúp ta đi, bây giờ chàng không chỉ không cho ta gặp lão gia, còn muốn đẩy Hứa Trạch vào chỗ chết nữa.”
Nào ngờ nàng vừa nói xong, hai nha đầu không những không nghĩ cách giúp nàng, ngược lại còn trăm miệng một lời chỉ trích nàng.
Đinh Hương tức giận nói: “Tiểu thư cô thật quá đáng, hại bọn muội đau lòng lâu như vậy, khóc đến mức mắt sắp mù luôn rồi.”
Ngay cả Bội Lan xưa nay thành thật đôn hậu cũng nói: “Chả trách Hoàng thượng nổi giận, nếu là muội 幠à, kh