Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
”
Ám Hương vẻ mặt ngượng ngùng cười khan thay cho lời đáp.
Việc gì lại không lấy, Vương gia trẻ tuổi cường tráng, mỹ nhân xinh đẹp quyến rũ. Có điều Vương gia tâm tính lạnh lùng, chưa từng thấy thích ai, những mỹ nhân kia đều như khách qua đường, nước chảy mây trôi, chưa từng giữ lại người nào.
Mộ Dung Tuyết nghe đến đây, mắt cứ như sắp rơi ra ngoài. Làm sao có thể chứ? Gia Luật Ngạn sao có thể là người háo sắc phong lưu được, đêm đó nàng chủ động dụ dỗ hắn vẫn án binh bất động, Liễu Hạ Huệ đến mức khiến người ta phát cáu. Nàng không tin hắn là người như vậy, nhất định là người đời hiểu lầm hắn. Mấy vị mỹ nhân kia nhất định vẫn còn trong sạch, chẳng qua chỉ ở đây mấy ngày thôi. Nghĩ đến đây nàng lại có cảm giác mang sứ mệnh xoay chuyển tình thế. Nàng sẽ dùng sự thật chứng minh rằng phu quân của nàng là một chính nhân quân tử, không phải là kẻ phong lưu trác táng.
Nàng chờ hắn đến mà cảm thấy một ngày dài tựa cả năm, đáng tiếc, Kính hồ cách tiền sảnh quá xa, cũng không biết tiệc rượu bên đó đã tàn chưa. Những người đến uống rượu thật là chẳng biết điều gì cả, trời đã tối rồi sao còn chưa chịu về, lẽ nào không biết đêm động phòng hoa chúc một khắc đáng ngàn vàng sao?
“Phu nhân ăn chút đồ trước đi.”
Mộ Dung Tuyết thật sự đói chịu không nổi, liền ăn mấy miếng bánh.
Mãi đến khi trăng treo ngọn liễu cũng chưa thấy bóng dáng Gia Luật Ngạn. Ám Hương cho Lục Khê đến tiền sảnh, trở về nói tiệc vẫn chưa tàn, vậy là Mộ Dung Tuyết chỉ đành tiếp tục chờ, hôm nay nàng vừa mệt vừa buồn ngủ, chỉ một lúc đã ngủ gục bên bàn.
Ngủ một lúc đột nhiên lại choàng tỉnh. Ngọc lộ[3'> tí tách, nàng đứng dậy đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh trăng thật đẹp, rải xuống mặt hồ sóng biếc lung linh. Mai Lan Cúc Trúc tứ quán này dùng cầu gỗ liên kết lại thành hình chữ Hồi, cách vài bước lại treo một ngọn đèn trên cột, đêm khuya sương dày, ánh đèn tờ mờ tỏa bóng, lượn lờ trên mặt nước, có cảm giác xa xôi diệu vợi tựa như tiên cảnh.
[3. Đồng hồ bằng nước thời cổ'>
Đêm ở phương Bắc khác với Giang Nam, tuy đã cuối Xuân nhưng gió đêm vẫn se se lạnh, nàng đứng một lúc liền thấy lạnh cả người, đang định đóng cửa sổ, lại thấy một bóng người xuất hiện trên cầu đá xanh, đạp ánh trăng bước về hướng này.
Gió trên hồ khiến tay áo hắn căng phồng, thân hình cao cao kia, khí độ nổi bật kia, cho dù dưới ánh trăng cũng khó giấu được nét ngạo nghễ thanh cao, thoát ly thế tục. Hắn bước xuống cầu đá, đặt chân lên hành lang, chầm chậm bước ra khỏi ánh đèn mờ ảo, giống như từ tiên cảnh bước xuống phàm trần.
Thỏa Lòng Mong Ước
Mộ Dung Tuyết ngồi trong kiệu mười sáu người khiêng, nghe bên pháo nổ vang trời, kèn trống rình rang, nàng vẫn cảm thấy không thể nào tin được. Đây không phải là mơ đó chứ. Nàng khẽ véo mu bàn tay mình, ôi, cơn đau ngọt ngào. Nàng cười thầm, sóng mắt lay chuyển, đập vào mắt là thảm đỏ hoan hoan hỉ hỉ lót trong kiệu hoa, trên gối là chiếc quạt tròn thêu uyên ương nghịch nước, xinh đẹp quyến rũ, chất liệu cũng rất tốt, sờ vào mềm mại bóng mượt, giống như cánh hoa được gió xuân đưa đẩy.
Nàng cười mãn nguyện, cuối cùng mộng đẹp cũng thành sự thật, được gả cho người mình yêu. Khiếm khuyết duy nhất là chỉ được làm Trắc phi, nhưng cuộc đời đâu thể thập toàn thập mỹ, chỉ cần có thể lấy hắn thì chẳng còn gì nuối tiếc.
Lần này Triệu Chân Nương thật sự đã giúp được một chuyện lớn, để xứng với Chiêu Dương vương, nàng ta nhận Mộ Dung Tuyết làm nghĩa muội, Hoàng đế vì lấy lòng Triệu Chân Nương, lệnh cho Nội vụ phủ chuẩn bị của hồi môn, kiệu hoa cũng từ Xuất Tụ cung khiêng vào Chiêu Dương vương phủ, cũng coi như rạng rỡ xuất giá.
Nàng xưa nay không để tâm đến những lễ nghi rườm rà này, cũng không để tâm có phô trương hay không, chỉ cần có thể lấy hắn là tốt rồi. Nghĩ đến dáng vẻ của hắn, nàng vui mừng đến không khép miệng lại được, một mình ngồi trong kiệu cười ngốc.
Lưu thị vốn là nha hoàn hồi môn của Mẫu phi Chiêu Dương vương, sau đó lại là nhũ mẫu của hắn, cũng có chút địa vi trong Vương phủ, đoan trang khéo léo, thẳng thắn cởi mở. Mộ Dung Tuyết trong lòng thậm chí cảm thấy vị này coi như là mẹ chồng của mình, yêu chim yêu cả lồng, nàng cười rất ngọt ngào với bà.
Lưu thị bị nụ cười của nàng làm hoa cả mắt, lòng nói, dù sao xuất thân cũng khác nhau, so với vị kia thật