Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2233 lượt.

nếu Hoàng đế không có con trai, Chiêu Dương vương rất có khả năng kế thừa Đế vị, có thể đặt một người thân cận bên cạnh hắn, đối với mình sau này trăm lợi chứ không có hại.
Nghĩ đến đây, Triệu Chân Nương liền cười nói: “Muội muội thật có tầm nhìn. Nhân phẩm tướng mạo của Vương gia đích thực vô cùng xuất chúng. Nhưng mà…” Nàng ta cười cười, “Bổn cung nói hơi thẳng, muội đừng giận nhé.”
“Thục phi nương nương xin cứ nói.”
“Tuy muội muội dung mạo như hoa, nhưng xuất thân so với Chiêu Dương vương vẫn là cách biệt bùn mây. Cho dù bổn cung cầu xin Hoàng thượng một ân điển, cùng lắm muội muội cũng chỉ có thể làm Trắc phi mà thôi.” Thật ra nàng ta thầm cho rằng làm Trắc phi cũng chưa chắc có khả năng, nhưng vì tương lai của mình, nàng ta quyết định dốc sức thử một phen.
Mộ Dung Tuyết vui mừng nói: “Trắc phi tôi cũng bằng lòng.”
Chỉ cần có thể lấy hắn, ở lại bên cạnh hắn, nàng đủ tự tin khiến hắn yêu nàng. Xưa nay tính nàng không bao giờ chịu thua, không tin mình tài mạo song toàn, gia sự bếp núc tinh thông, hiền lương dũng cảm, vậy mà hắn lại không thích.






Thỏa Lòng Mong Ước
Mộ Dung Tuyết ngồi trong kiệu mười sáu người khiêng, nghe bên pháo nổ vang trời, kèn trống rình rang, nàng vẫn cảm thấy không thể nào tin được. Đây không phải là mơ đó chứ. Nàng khẽ véo mu bàn tay mình, ôi, cơn đau ngọt ngào. Nàng cười thầm, sóng mắt lay chuyển, đập vào mắt là thảm đỏ hoan hoan hỉ hỉ lót trong kiệu hoa, trên gối là chiếc quạt tròn thêu uyên ương nghịch nước, xinh đẹp quyến rũ, chất liệu cũng rất tốt, sờ vào mềm mại bóng mượt, giống như cánh hoa được gió xuân đưa đẩy.
Nàng cười mãn nguyện, cuối cùng mộng đẹp cũng thành sự thật, được gả cho người mình yêu. Khiếm khuyết duy nhất là chỉ được làm Trắc phi, nhưng cuộc đời đâu thể thập toàn thập mỹ, chỉ cần có thể lấy hắn thì chẳng còn gì nuối tiếc.
Lần này Triệu Chân Nương thật sự đã giúp được một chuyện lớn, để xứng với Chiêu Dương vương, nàng ta nhận Mộ Dung Tuyết làm nghĩa muội, Hoàng đế vì lấy lòng Triệu Chân Nương, lệnh cho Nội vụ phủ chuẩn bị của hồi môn, kiệu hoa cũng từ Xuất Tụ cung khiêng vào Chiêu Dương vương phủ, cũng coi như rạng rỡ xuất giá.
Nàng xưa nay không để tâm đến những lễ nghi rườm rà này, cũng không để tâm có phô trương hay không, chỉ cần có thể lấy hắn là tốt rồi. Nghĩ đến dáng vẻ của hắn, nàng vui mừng đến không khép miệng lại được, một mình ngồi trong kiệu cười ngốc.
Lưu thị vốn là nha hoàn hồi môn của Mẫu phi Chiêu Dương vương, sau đó lại là nhũ mẫu của hắn, cũng có chút địa vi trong Vương phủ, đoan trang khéo léo, thẳng thắn cởi mở. Mộ Dung Tuyết trong lòng thậm chí cảm thấy vị này coi như là mẹ chồng của mình, yêu chim yêu cả lồng, nàng cười rất ngọt ngào với bà.
Lưu thị bị nụ cười của nàng làm hoa cả mắt, lòng nói, dù sao xuất thân cũng khác nhau, so với vị kia thật là một trời một vực. Bà vừa dẫn đường phía trước, vừa giới thiệu bố cục trong Vương phủ với nàng.
Theo hành lang đi vào trong, qua mấy cánh cửa vòm là đến Hậu hoa viên, bên trong cây cối um tùm, phồn hoa tựa gấm. Giả sơn cao vút thẳng đứng, khí thế hùng vĩ, một con suối ngoằn ngoèo chảy ra, nước trong thấy đáy. Theo khe nước đi đến nơi sâu nhất của hoa viên lại là một cửa vòm, dường như đã đến tận cùng của hoa viên. Nhưng ra khỏi cửa vòm lại là một khung trời khác, một cây cầu đá ngọc vắt ngang trước mắt, bước lên cầu, trước mắt lại xuất hiện một phong cảnh khác. Sau cây cầu đá ngọc là một hồ nước tinh xảo thanh nhã, sóng biếc dập dờn, liễu rũ lả lướt.
Mộ Dung Tuyết không chỉ cảm thán sự rộng lớn của Vương phủ thôi. Đưa mắt nhìn quanh, men theo bờ hồ là mấy tòa tiểu lâu, tất cả đều nhỏ nhắn xinh xắn theo phong cách Giang Nam.
“Đây là Mai Lan Cúc Trúc tứ quán.”
Dãy nhà này không chỉ đẹp, mà còn vì có tên Mai Lan Cúc Trúc, nên trước sau chia ra trồng lạp mai, lan thảo, tu trúc, cúc hoa. Chỉ tiếc lúc này không phải mùa mai cúc, chỉ có trước Trúc quán là xanh tươi mơn mởn, vô cùng phong nhã thanh nhàn. Nhưng trước cửa Mai quán treo một chiếc lồng đèn đỏ thật to, dưới đất trải thảm đỏ, nét hân hoan nổi bật nhất trong tứ quán.
Lưu thị cười nói: “Vương gia đặc biệt chọn Mai quán trong Mai Lan Cúc Trúc tứ quán làm chỗ ở cho Phu nhân, nói là ý cảnh hợp với tên của Phu nhân.”
Mộ Dung Tuyết cười ngọt ngào, lòng vui sướng nghĩ, hắn cũng để tâm


Pair of Vintage Old School Fru