Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.
ạn vào phòng sau, chỉ thấy trong phòng lặng ngắt như tờ, cũng không đốt đèn. Mượn ánh trăng thấy được trên giường có một người đang nằm, hắn lấy đá lửa trên bàn đốt đèn, rồi lại vắt một chiếc khăn đem đến đưa cho Mộ Dung Tuyết.
“Lau mặt đi.”
Nàng vẫn bất động.
Hắn đưa tay kéo nàng dậy, đặt khăn trên mặt nàng lau vài cái.
“Nàng đích thân xuống bếp hạ nhân sẽ nghị luận, truyền đi khắp phủ sẽ hạ thấp thân phận của nàng, hiểu không?”
Nghe thấy câu này, nước mắt nàng lập tức dừng lại, mắt dậy ý cười nhìn hắn, “Phu quân, thì ra chàng nghĩ cho thiếp đó sao.”
Hắn không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận.
“Yêu một người thì phải nấu cho người đó thức ăn ngon, để người đó được mạnh khỏe, thiếp không sợ người ta cười thiếp, cũng không sợ hạ thấp thân phận. Trong phủ có đầu bếp, nhưng đầu bếp có bỏ công sức như thiếp không? Có biết làm Nhất quyển tương tư, có biết làm Nhân sinh tứ hỉ không? Mỗi món ăn có chan chứa tình yêu như thiếp không?”
Nàng nói hết một hơi, kinh ngạc phát hiện rằng mặt hắn lộ ra một vệt hồng hồng.
Nàng chớp chớp mắt, trời ạ, không phải là hoa mắt đó chứ.
Tác giả có lời muốn nói: Tôi đã nói đây là một bộ sủng văn ngọt ngào mà các bạn cứ không tin…
Tỉnh Táo
Đến khi nàng muốn nhìn cho kĩ thì hắn đã đứng dậy, quay lưng vứt cho nàng một câu: “Ta đến thư phòng.”
Nàng ngồi dậy từ trên giường, nghĩ kĩ lại, cảm thấy quan hệ của hắn và Thẩm U Tâm hình như không giống như Ám Hương suy đoán. Nàng đã để ý quan sát, ở mặt Thẩm U Tâm hắn không hề lộ ra bộ dạng tình ý triền miên gì cả. Nhưng nếu đã không yêu nàng ấy thì tại sao còn giữ mãi trong Vương phủ?
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, vậy là sáng hôm sau, ăn cơm sáng xong nàng liền ôm một bụng hiếu kỳ đến Khách xá thanh.
Thẩm U Tâm thấy nàng liền lộ ra nụ cười xinh đẹp dịu dàng, “Tối qua tẩu tẩu ngủ ngon không?”
Khi Mộ Dung Tuyết viết hết phương thức chế biến Nhân sinh tứ hỉ, Thẩm U Tâm cất đi, mỉm cười nói: “Tẩu tẩu, tẩu có biết tại sao muội lại ở trong Vương phủ không?”
“Tại sao?” Trong phút chốc Mộ Dung Tuyết cảm thấy tim mình đập nhanh đến sắp ngừng. Nàng nuốt một ngụm nước bọt, dường như muốn nuốt xuống trái tim đã bị xách lên cổ họng.
“Phụ mẫu muội đều mất, lo liệu việc nhà là đại ca Thẩm Thương Lãng. Huynh ấy là một kẻ ăn chơi, học chẳng hay, cày chẳng biết, gia sản phụ mẫu để lại sắp bị huynh ấy làm mất sạch, vậy là huynh ấy liền nhằm vào muội. Vừa hay Thành Hi vương phi qua đời, muốn tìm người tục huyền.” Nói đến đây, Thẩm U Tâm cười ngán ngẩm: “Thành Hi vương nổi danh háo sắc, trong phủ có hai mươi mấy cơ thiếp. Người như vậy đương nhiên muội không chịu lấy. Đại ca liền bày kế chuốc say muội trong tiết Thượng tỵ[2'>, còn gọi Thành Hi vương đến, nếu không phải biểu ca bắt gặp…” Nói đến đây, Thẩm U Tâm không nói tiếp nữa, tình tiết còn lại chính là Nhị vương tranh nhất nữ, đề tài bất tận của những lẻ ngồi lê đôi mách trong Kinh thành.
[2. Tiết Thượng tỵ là ngày lễ truyền thống có từ thời xa xưa của Trung Quốc, diễn ra vào ngày 3 tháng 3 âm lịch hằng năm. Từ thời Tống trở đi, do trường phái Lý học ngày càng phát triển, lễ giáo vô cùng nghiêm khắc, cho nên lễ hội này không còn thịnh hành trong tập tục văn hóa của người Hán.'>
Mộ Dung Tuyết tức giận nói: “Đại ca muội có còn là con người không? Không ngờ lại hãm hại muội muội ruột của mình.”
Thẩm U Tâm bất lực thở dài: “Trong mắt huynh ấy chỉ có tiền thôi.”
Lúc này tuy Mộ Dung Tuyết đã hiểu tại sao Thẩm U Tâm lại ở trong Vương phủ, nhưng lòng vẫn còn nghi hoặc, rốt cuộc Gia Luật Ngạn có yêu Thẩm U Tâm không? Vì sợ Thẩm Thương Lãng hại nàng ấy nên mới bảo vệ, hay thật sự vì mình yêu nên mới Kim ốc tàng Kiều?
Thẩm U Tâm đương nhiên biết trong lòng Mộ Dung Tuyết nghĩ gì, nàng liền giải thích: “Biểu ca không hề có tư tâm gì. Xảy ra chuyện hôm tiết Thượng tỵ, trong lòng muội rất sợ nên xin biểu ca cho muội vào ở Chiêu Dương vương phủ lánh nạn, đại ca xưa nay rất sợ biểu ca, đương nhiên cũng không dám đến Vương phủ đòi người.”
Mộ Dung Tuyết nghe thấy câu này, bỗng cảm thấy lòng thoải mái đi nhiều, thì ra không phải Gia Luật Ngạn đón nàng ấy đến, là nàng ấy chủ động vào ở. Nàng quan tâm nói: “Như vậy e sẽ không tốt cho thanh danh của muội muội.”
Thẩm U Tâm cười cười: “Muội thà tổn hại thanh danh cũng không muốn lấy Thành Hi vương.”
Mộ Dung Tuyết nghe câu này, lập tức nảy sinh cảm giác tri âm, nàng kích động nói: “Ta cũng vậy, thà mất mạng cũng không chịu lấy người mình không yêu.”
Thẩm U Tâm nghe trong lời nàng có ẩn ý, bất giác hiếu kỳ hỏi: “Tẩu tẩu lấy biểu ca lẽ nào còn có ẩn tình gì nữa sao?”
“Đương nhiên rồi.” Mộ Dung Tuyết vừa định kể chuyện mình và Gia Luật Ngạn, nhưng lại nghĩ đây là tội khi quân, cho dù là biểu muội của Gia Luật Ngạn cũng không thể nói rõ, vậy là nàng kịp thời khựng lại, chỉ kể chuyện mình chủ động xin Triệu thục phi được lấy Gia Luật Ngạn.
Thẩm U Tâm kinh ngạc: “Tẩu tẩu thật là to gan.” Cô nương Giang Nam yêu kiều xin