Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.

Nhưng hai người lại không thể đi tìm nơi trú mưa tránh gió, chỉ đành run rẩy ở bên ngoài chờ lệnh, công việc của Hoàng cung thật không dễ làm mà.
Mộ Dung Tuyết từ trên giường ngồi dậy, tóc vẫn đang xõa, gương mặt nhỏ vốn xinh đẹp, khi ngủ lại càng mịn màng phúng phính. Hắn ngây ngốc nhìn nàng, nhưng nàng lại nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn rồi đi lướt qua, giống như hắn là một người vô hình.
Gia Luật Ngạn dõi theo bóng nàng, cuối cùng đã hiểu trái tim nàng lúc đó đã từng đau đớn, tan nát thế nào.






Say
Đinh Hương nhìn bóng dáng lẻ loi cô tịch của Mộ Dung Tuyết mũi bỗng cay cay, nàng ta biết lúc này tiểu thư nhà mình nhất định lòng đau như dao cắt, lúc này nếu không rời đi, ngày sau nhất định tự chuốc nhục nhã.
Mộ Dung Tuyết trở về Mai quán, Ám Hương và Sơ Ảnh đều giật mình. Không chỉ vì nàng đột nhiên trở về mà còn vì thần sắc thất thường của nàng.
Từ khi Mộ Dung Tuyết gả vào Vương phủ đã như một tia nắng mặt trời, hào quang vạn trượng, nay đột nhiên biến thành ánh trăng lặng lẽ, thật sự không quen lắm. Nàng yên lặng ngồi dưới cửa sổ, rèm mi dài khẽ run, tựa như một cánh bướm trú mưa dưới hoa.
Hai người cũng không dám hỏi nhiều, chỉ dè dặt dâng lên một ly trà nóng.
Hắn vào thư phòng, trên bàn đặt một chiếc ly hai quai ngọc xanh, là ly tối qua nàng đưa trà đến để lại. Hắn nhìn chiếc ly xanh biếc, nhớ lại đôi hoa tai phỉ thúy trên tai nàng, cứ đong đưa trên đôi má trắng mịn như tuyết của nàng, khiến hắn mắt hoa tâm loạn.
Hắn nhíu mày, dịch chiếc ly ra xa một chút để khỏi phân tâm.
Xem công văn một hồi, hắn cảm thấy trong phòng rất lạnh lẽo. Vì trời âm u sao? Sau khi nàng vào ở Ẩn Đào các, cứ đôi lúc lại lấy chiêu bài bưng trà đưa điểm tâm, lượn lờ trước mặt hắn. Hắn dường như đã quen với sự quấy rầy của nàng, trong không khí quá yên tĩnh này cứ cảm thấy thiếu mất gì đó.
Thói quen đúng là một thứ đáng sợ.
Hắn từ cửa sổ nhìn ra, cửa phòng ngủ vẫn đóng, bên trong lặng ngắt không một âm thanh. Kỳ quái, lẽ nào đang ngủ sao? Đã là lúc nào rồi, lẽ nào không nên chuẩn bị cơm tối sao?
Tối nay nàng sẽ nấu món ngon gì đây? Ý nghĩ này vừa hiện lên, hắn bỗng phát hiện thì ra trong tiềm thức mình đang chờ đợi món ăn nàng nấu. Vì mỗi lần nàng đều bày ra trò mới, khiến người ta vừa ngạc nhiên vừa thích thú.
Nhớ đến bàn ăn phong phú đẹp đẽ ở Khách xá thanh tối qua, hắn thấy bụng mình hơi đói, liền đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Vừa đẩy cửa vào hắn bỗng ngẩn ra.
Bên trong đã hoàn toàn thay đổi, những màu hồng nhạt hồng tươi hồng rực đều biến mất hết, trong phòng khôi phục lại bố cục vốn có, đơn giản lạnh lẽo, màu sắc đơn điệu, hơn nữa vì hôm nay trời âm u, nên những màu xanh đậm, xám nhạt kia đều trở nên như tử khí trầm trầm, âm u lạnh lẽo, rất không vừa mắt.
Hắn quay người ra cửa hỏi Trương Long: “Phu nhân đâu?”
Trương Long nhỏ giọng nói: “Phu nhân về rồi.”
“Về rồi?” Gia Luật Ngạn cứ như nghe thấy một chuyện vô cùng hoang đường, kinh ngạc hỏi ngược lại.
“Dạ, sáng nay Phu nhân đã dọn đồ trở về Mai quán rồi.”
Gia Luật Ngạn hít một hơi thật sâu, cũng không biết rốt cuộc vì nguyên do gì mà lòng bỗng dưng bùng lên một ngọn lửa giận dữ kỳ lạ. Rốt cuộc nàng coi Ẩn Đào các này là nơi nào mà muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Lúc này Mộ Dung Tuyết đang ngồi trên lan can ngoài Mai quán, bên chân là một bầu rượu, một cây đàn.
Nàng vốn muốn gảy đàn dưới trăng, nhìn nước giải khuây, nhưng hoàn toàn không có tâm trạng. Vì đập vào mắt là Mai Lan Cúc Trúc tứ quán bên dòng nước, không nghĩ cũng biết tương lai ở đây sẽ có rất nhiều nữ nhân đến ở, ngoài Chính phi hắn còn có thể có rất nhiều Trắc phi cơ thiếp. Đến lúc đó hắn sẽ sủng ái ai nhất đây? Vừa nghĩ đến cảnh tượng một bầy oanh oanh yến yến tranh nhau khoe sắc, lòng nàng nhói đau, khóe mắt cay cay. Nàng cầm bầu rượu bên chân lên nốc một ngụm lớn, sặc đến nỗi ho kịch liệt, nước mắt cũng chảy ra góp phần náo nhiệt.
Đinh Hương vội nói: “Tiểu thư, uống chậm thôi.”
Bội Lan khuyên: “Uống như vậy sẽ tổn hại sức khỏe, tiểu thư có chuyện gì không vui cứ nói ra để bọn nô tỳ phân ưu cho cô, đừng để trong lòng tổn hại đến mình.”
“Ta đâu có gì không vui.” Mộ Dung Tuyết miễn cưỡng cười, đau khổ trong lòng chỉ là người nước Kỷ lo trời sập[1'>, là si tâm vọng tưởng, có cho người trong khắp thiên hạ biết cũng vô ích.
[1. Ví những người toàn nghĩ những việc không đâu hoặc tự chuốc vạ vào thân.'>
“Có phải tiểu thư đang oán cô gia không?”
“Không có.” Mộ Dung Tuyết lập tức phủ định.
Đinh Hương bất mãn nói: “Cô gia đối với tiểu thư thật sự quá lạnh nhạt rồi.”
“Chàng đối với ta rất tốt.”
Đinh Hương nghẹn lời, được rồi, cho dù thế này cũng không được nói xấu một câu. Nàng ta yên lặng đứng dậy vào phòng lấy một miếng vải đưa cho Mộ Dung Tuyết. Lúc trước ở Hồi Xuân y quán, chỉ cần tâm trạng Mộ Dung Tuyết không tốt, xé vải một lúc thì sẽ tốt lên ngay, xưa nay chưa bao giờ uống rượu buồn như vậy.
Nhưng Mộ Dung Tuyết lại lắc đầu, “Xé vải lãng phí, chàng s