Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2311 lượt.
trang.
Nàng liều mình vẫy tay, hi vọng hắn có thể nhìn thấy mình. Nhưng người quá đông, hắn cũng quyết không ngờ rằng lúc này nàng sẽ đến đây tiễn hắn.
Trong lúc khẩn cấp, nàng vừa nhìn thấy tửu lâu bên đường liền lập tức xuống ngựa, chạy lên tửu lâu.
“Phu nhân, Phu nhân.” Mộc quản gia vội vã đưa người vào, không hiểu nàng muốn làm gì.
Mộ Dung Tuyết chạy lên lầu, đến trước lan can ở lầu ba, cởi thắt lưng ra cầm trong tay vẫy vẫy. Không biết có phải ảo giác không, nàng cảm thấy Gia Luật Ngạn hình như phóng ánh mắt về phía mình, nàng ngạc nhiên mừng rỡ, thắt lưng trong tay càng vẫy kịch liệt hơn.
Gia Luật Ngạn trên ngựa chỉ có thể nhìn thấy một bóng người đang vẫy một dải lụa màu xanh, vốn không nhìn thấy dung mạo, nhưng không hiểu làm sao, hắn biết đó nhất định là Mộ Dung Tuyết. Vì chỉ có nàng mới dám làm những chuyện ngốc nghếch khiến người ta cười đến rụng răng thế này.
Lúc đó hắn chỉ nghĩ như vậy, mãi đến sau này hắn mới hiểu rằng trên thế gian này, người chịu vì hắn làm những chuyện ngốc nghếch như vậy cũng chỉ có nàng mà thôi.
Lễ Vật
Gia Luật Ngạn vừa đi, cả Vương phủ dường như trở nên trống trải. Nhưng Mộ Dung Tuyết cảm thấy lòng mình còn trống trải hơn, lúc có hắn, lòng nàng lúc nào cũng nghĩ đến hắn, mỗi ngày đều trăm phương ngàn kế nghĩ xem nấu cơm làm bánh thế nào cho ngon, làm thế nào để lấy lòng hắn, làm thế nào để hắn yêu mình. Nay hắn vừa đi nàng lập tức cảm thấy tâm trạng chán ngán, vô công rồi nghề, cứ như không biết mười sáu năm trước khi quen hắn nàng sống thế nào.
Đinh Hương thầm thở phào, lòng nói, lần này tiểu thư có thể nghỉ ngơi cho tốt rồi, từ khi gả vào đây vẫn luôn căng như dây đàn, ngày nào cũng như đang đánh đu, lúc lên lúc xuống, lúc vui lúc buồn, cứ giày vò như vậy nữa thì Mộ Dung Tuyết không bệnh nàng ta cũng sẽ điên mất thôi.
Nhưng Gia Luật Ngạn vừa đi, Mộ Dung Tuyết nhàn rỗi đến mức cứ như mất hồn, buồn chán không chút tinh thần, nếu không phải Đinh Hương biết nàng đang uống thuốc không thể mang thai thì còn tưởng rằng nàng đang ốm nghén.
Chờ đợi ngày dài tựa năm, mỗi ngày Mộ Dung Tuyết thức dậy, việc đầu tiên là hỏi Vương gia có thư về không?
Biểu hiện rầu rĩ không vui của nàng Đinh Hương đều thấy hết, lòng thầm nhói đau. Nàng ta đã tích lũy quá nhiều oán khí với Gia Luật Ngạn, không kìm được mà phát tiết: “Tiểu thư chờ vô ích rồi, e là cô gia không biết sinh thần của tiểu thư đâu.”
Câu này lập tức như đâm vào tim Mộ Dung Tuyết, vì đích thực Gia Luật Ngạn chưa từng hỏi đến sinh thần của nàng.
“Muội nói thẳng, tiểu thư nghe đừng buồn. Tiểu thư gả vào đây, ngay cả một lễ vật cô gia cũng chưa từng tặng, cho dù không phải sinh thần, bình thường cũng nên tặng chút đồ chứ.”
Bội Lan giận dỗi nói: “Hôm nay là sinh thần của tiểu thư, cô nói bừa gì vậy.”
Đinh Hương đỏ mắt nói: “Tôi thấy uất ức thay cho tiểu thư. Cô xem xem lão gia đối với tiểu thư thế nào, lúc nào cũng nhớ đến tiểu thư, hôm qua đã cho biểu thiếu gia đưa thư đến mời tiểu thư về, nấu thức ăn ngon cho tiểu thư. Cô gia thì sao? Đây là sinh thần đầu tiên của tiểu thư từ khi gả vào phủ, cho dù ngài ấy không có nhà cũng nên phái người mang lễ vật về chứ, cho dù không có lễ vật cũng nên viết phong thư về, có phu quân nào không hỏi không han như vậy đâu, rõ ràng là không tim không phổi.”
“Đinh Hương, cô đừng nói nữa.” Bội Lan tuy cũng một bụng oán khí đối với Gia Luật Ngạn, nhưng lại sợ khiến Mộ Dung Tuyết đau lòng, bởi vậy đã cắt ngang lời oán thán của Đinh Hương.
Đinh Hương đỏ mắt giậm chân chạy ra ngoài.
Thật ra cho dù Đinh Hương không nói, Mộ Dung Tuyết cũng đã rất đau lòng, vì từng câu từng chữ của Đinh Hương đều là lời trong lòng nàng. Nàng không ngại lễ vật của hắn không quý giá, chỉ cần hắn nhớ đến thì tâm ý này đã đủ lắm rồi. Nhưng cho dù là một yêu cầu nhỏ nhoi như vậy cũng bị phớt lờ, bị gạt bỏ.
Lấy hắn, thất vọng đau lòng dường như đã trở thành cơm bữa, nàng chỉ có thể lựa chọn quen với kiên trì và nhẫn nại.
Trở về nhà mẹ, Bùi Giản đang vắt chân ngồi trong sân đọc sách, thấy Mộ Dung Tuyết hắn liền cười hi hi ra đón, vòng tay nói, “Muội muội về rồi à.”
“Cha muội đâu?”
“Đương nhiên là trong bếp, ai da, mới sáng sớm đã bắt đầu bận rộn rồi, không biết có bao nhiêu món ngon nữa đây.” Bùi Giản nuốt nước miếng thèm thuồng.
Mộ Dung Tuyết đi thẳng vào nhà bếp.
Mộ Dung Lân đang khom lưng cán mì. Sợi mì trứng gà mỏng mỏng vàng óng đang bày trên bàn.
Mắt Mộ Dung Tuyết cay cay, nhẹ gọi một tiếng cha.
Mộ Dung Lân quay người lại, thấy con gái liền vui vẻ cười nói: “A Tuyết, mau đi nghỉ đi, thức ăn chuẩn bị xong rồi, chỉ thiếu mì thọ thôi.”
“Để con.” Mộ Dung Tuyết xắn tay áo bước tới giúp.
Mộ Dung Lân vội nói: “Không được, hôm nay là sinh thần của con, đừng làm gì hết, mau đi nghỉ đi.”
Mộ Dung Tuyết nhìn phụ thân, lòng dâng trào biết bao nỗi chua xót. Phụ thân đối với nàng thật quá tốt, tốt đến mức nàng không dám về nhà mẹ, vì một khi trở về liền không kìm được mà s