Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342314
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.
o sánh Gia Luật Ngạn và phụ thân.
Sự yêu thương của Mộ Dung Lân đối với nàng đã trở thành một sự đối lập, lộ ra sự lạnh nhạt và thờ ơ của Gia Luật Ngạn. Lúc nàng ở Vương phủ, nàng có thể phóng đại dù chỉ một chút dịu dàng và chu đáo của hắn để thuyết phục mình rằng hắn yêu nàng, đối với nàng rất tốt. Nhưng một khi về nhà mẹ, chút dịu dàng chu đáo đó đặt trước Mộ Dung Lân cứ như cái kiến so với con voi.
Nàng không dám so sánh, một khi so sánh rồi sẽ lộ ra rằng thứ mà nàng cho là hạnh phúc kia chỉ là gạt người gạt mình. Tình yêu của hắn đối với nàng thật sự mỏng manh đến đáng thương. Ngay cả sinh thần của nàng hắn cũng không nhớ, đừng nói đến chuyện chuẩn bị lễ vật. Nghĩ đến đây, nàng lại không kìm được mà chua xót.
Mộ Dung Lân nấu một bàn lớn toàn những thứ Mộ Dung Tuyết thích ăn, cuối cùng là một bát mì thọ nóng hổi, bên trong thả một cái trứng, bên trên là đậu phộng và mè giã nhỏ thơm lừng.
Bùi Giản thèm thuồng nuốt nước miếng, vô tâm hỏi: “A Tuyết, muội phu tặng lễ vật gì cho muội vậy?”
Mộ Dung Tuyết cúi đầu ăn mì, thấp giọng nói: “Chàng không có trong Kinh, lúc về sẽ bù.”
“Ồ, vậy muội phải phạt ngài ấy tặng hai phần nhé.”
Mộ Dung Tuyết miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Ăn cơm xong, từ nhà mẹ trở về, ngang qua Linh Sơn tự, Mộ Dung Tuyết chợt nảy ra một ý, gọi xe ngựa dừng lại.
“Tiểu thư, cô muốn làm gì?”
“Ta muốn đốt hương cho Bồ tát để phù hộ Vương gia.”
Đinh Hương rất tức giận, lòng nói ngài ấy không nhớ nhung gì đến cô mà cô còn lo lắng cho ngài ấy như vậy nữa.
Linh Sơn tự vẫn vắng vẻ như cũ, Mộ Dung Tuyết vào đại điện, quỳ xuống khấu đầu ba cái, lòng thầm khấn Bồ tát phù hộ cho Gia Luật Ngạn bình an thắng lợi trở về.
Ra khỏi đại điện, phía trước có một người đi đến, Mộ Dung Tuyết nhìn lên, chính là Hứa Trạch.
Hắn dừng dưới một gốc bồ đề, cười cười nhìn nàng, “Cô đến cầu cho Chiêu Dương vương bình an phải không?”
Mộ Dung Tuyết kinh ngạc nhìn hắn: “Làm sao ngươi biết?”
Hắn sờ sờ mũi, điềm nhiên nói: “Người nhạy bén như ta đương nhiên là chuyện gì cũng biết.” Hắn cười rất nghiêm túc, không hoạt bát như mấy lần trước.
Mộ Dung Tuyết cảm thấy hắn thần bí như một cơ quan, không thể tiếp xúc, nếu không sẽ bị kẹp tay. Vậy nên nàng cũng không nói thêm nhiều nữa, đưa Đinh Hương ra khỏi chùa.
Hứa Trạch nhìn theo bóng dáng yêu kiều, lòng thầm thở dài, nàng là người đã xuất giá rồi.
Trở về Vương phủ, lúc ngang qua Khách xá thanh, lòng Mộ Dung Tuyết khẽ động, Tạ Trực cũng đi Sơn Đông, có khi sẽ viết thư về, biết được tin tức của Gia Luật Ngạn.
Thẩm U Tâm thấy Mộ Dung Tuyết đến thăm, vội nhiệt tình đón nàng vào, dặn Sảnh nhi dâng trà.
Mộ Dung Tuyết tùy tiện đảo mắt, phát hiện Thẩm U Tâm đang thêu một chiếc đệm vai, hơn nữa còn dùng vải đỏ, liền cười trêu chọc: “Muội muội đang chuẩn bị để xuất giá đó sao?”
Thẩm U Tâm xấu hổ đỏ mặt, thấp giọng nói: “Chẳng qua là muội rảnh rỗi giết thời gian thôi.”
Mộ Dung Tuyết cầm đệm vai, nhìn hình phù dung xuất thủy bên trên khen ngợi: “Thật đẹp quá, có thể dạy ta không?”
“Tẩu tẩu nhất định giỏi nữ công hơn muội.”
Mộ Dung Tuyết cười nói: “Ta chẳng biết gì về nữ công, chỉ biết thắt cung thao thôi.”
“Vậy tẩu tẩu rảnh thì đến đây, chúng ta cùng thêu hoa trò chuyện.”
Mộ Dung Tuyết cười gật đầu, trò chuyện cùng Thẩm U Tâm vài câu, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Tạ Trực có tin tức gì không?”
“Có, hôm trước mới gởi một bức thư, nói tất cả đều ổn, bảo muội đừng mong.” Thẩm U Tâm cười xấu hổ nhưng ngọt ngào, Mộ Dung Tuyết nhìn mà ngưỡng mộ trong lòng.
“Hắn có nhắc đến Vương gia không?”
Thẩm U Tâm ngẩn ra, nhìn ánh mắt khát vọng của Mộ Dung Tuyết lập tức hiểu ra. “Sao, lẽ nào biểu ca không viết thư cho tẩu tẩu sao?”
“Không có.”
“Vậy chắc biểu ca quá bận rồi, nhưng Tạ Trực không nói có chuyện gì, chắc biểu ca vẫn bình yên, tẩu tẩu đừng lo.”
Mộ Dung Tuyết bất giác thở dài, quan tâm tắc loạn, làm sao có thể không lo chứ?
Thẩm U Tâm nhìn bộ dạng ủ ê chán chường của Mộ Dung Tuyết, lòng cảm thấy hơi bất nhẫn, biểu ca cũng thật là, tại sao không viết một lá thư về chứ? So hai người thì nàng càng cảm thấy Tạ Trực tốt hơn, dịu dàng chu đáo, tâm tư tỉ mỉ, biết nàng lo lắng liền viết một lá thư để nàng yên tâm. Nam nhân như Gia Luật Ngạn, mặt lạnh lùng lòng dạ cao thâm, đối với nữ nhân luôn giống như một hồ nước không biết nông sâu, một là giãy giụa chìm nổi trong nước, không thì mau chóng lên bờ tự cầu nhiều phúc cho xong. Nhưng xem bộ dạng của Mộ Dung Tuyết thì cho dù có chết đuối cũng không định lên bờ rồi.
Ra khỏi Khách xá thanh, Mộ Dung Tuyết trở về Kính hồ, bước lên hành lang, ngôi đình nhỏ trong hồ đập vào mắt. Nàng ngây ngốc nhìn sang, trong đầu hiện lên những ngọt ngào của mấy ngày trước hắn đi.
Dựa vào những hồi ức này mà chống chọi, nàng khổ sở chờ đợi ba tháng, cuối cùng cũng mong được tin Gia Luật Ngạn về Kinh, nhưng tin tức này cũng là biết được từ Thẩm U Tâm.
Trước khi Gia Luật Ngạn về Kinh một ngày, Mộ Dung Tuyết đến Ẩn Đào các quét dọn phòng ngủ không còn hạt bụi nào, ngay cả cầ