Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.
ộ, “Lần này được rồi chứ, đều là của nàng hết, không cần sầu não là chọn bộ nào nữa.”
Mộ Dung Tuyết mừng rỡ lòng như nở hoa, ôm cánh tay Gia Luật Ngạn, cười đến mức hải đường cũng mất đi màu sắc.
Về đến Vương phủ, hai người thay y phục đi săn đến trường săn Mộc Lan. Nói là đi săn, thật ra vốn chỉ là hai người cưỡi chung ngựa, nhàn nhã hóng gió giữa đồng cỏ mênh mông bát ngát.
Chỉ có một con gà rừng xui xẻo, đột nhiên bay ngang trước ngựa trong lúc Gia Luật Ngạn đang ôm hôn Mộ Dung Tuyết, liền bị Gia Luật Ngạn không hề khách sáo lập tức diệt khẩu.
Thấy sắc trời dần tối, Mộ Dung Tuyết nói: “Phu quân, chúng ta về thôi, tối nay chàng muốn ăn gì? Gà rừng quay nhé?”
Gia Luật Ngạn vén vén tóc nàng nói: “Ta đưa nàng đến Hải Thiên lâu ăn cơm.”
“Hải Thiên lâu là chỗ nào?”
Nhìn ánh mắt hiếu kỳ và biểu hiện ngạc nhiên vui mừng của nàng, lúc này Gia Luật Ngạn mới ý thức được rằng kể từ khi nàng lấy hắn, hình như đây là lần đầu tiên hắn đưa nàng ra ngoài chơi, lần đầu tiên đưa nàng đi ăn cơm.
Hải Thiên lâu nằm trên con đường Tây Kinh phồn hoa nhất Kinh thành, lúc chiều tối, hàng quán trên đường tấp nập người qua lại.
Trước Hải Thiên lâu lồng đèn treo cao, chưởng quầy đang đón khách ở cửa, người bước vào đều quần là áo lụa, có thể thấy đây là một nơi cao cấp.
Chưởng quầy vừa thấy là Gia Luật Ngạn, vội tươi cười nịnh nọt nghênh đón, “Vương gia đại giá quang lâm, tiểu điếm vô cùng vinh dự. Hải Thanh, đưa Vương gia lên nhã phòng ở lầu hai.”
Tiểu nhị Hải Thanh lập tức mời hai người lên nhã phòng ở lầu hai. Bên trong bày trí nhã nhặn tinh tế, sau bình phong còn có giá đàn, trên tường treo tranh phong cảnh dài, bàn ghế không dính hạt bụi, bên trên bọc nệm gấm thêu hoa.
Gia Luật Ngạn nói: “Thượng Tây hồ tứ cảnh, Tuế hàn tam hữu. Rượu quế hoa.”
Không bao lâu sau, Hải Thanh đưa người bày ra bảy món ăn.
Mộ Dung Tuyết nhìn nhìn rồi phì cười. “Mấy món này đâu có ngon bằng thiếp nấu? Món Tôm hấp rượu này phải dùng chén lưu ly trong suốt mới được, Tôm xào Long tĩnh này màu trà tối quá, không được xanh.”
Gia Luật Ngạn cũng cho là vậy, vì thời gian được Mộ Dung Tuyết “nuông chiều” này khiến khẩu vị hắn càng kén chọn hơn.
“Rượu quế hoa cũng khá, mùi vị rất ngon.” Mộ Dung Tuyết cười híp mắt hớp một ngụm, nâng ly nói với Gia Luật Ngạn: “Chúc phu quân sống lâu trăm tuổi, sức khỏe an khang, vạn sự như ý.”
“Nhưng có một việc không được như ý lắm.”
“Việc gì vậy?”
Gia Luật Ngạn nhìn nàng nói: “Ta không có con.”
Mộ Dung Tuyết đỏ mặt, thấp giọng nói: “Tại thiếp không tốt.”
Gia Luật Ngạn cười cười: “Tối qua tưới cả đêm, có lẽ đã có rồi.”
Mộ Dung Tuyết cúi đầu xấu hổ nói: “Phu quân, thiếp vẫn luôn uống thuốc trị giọng, tạm thời không thể có thai.”
Nụ cười của Gia Luật Ngạn khựng lại, sắc mặt sầm xuống.
Mộ Dung Tuyết vội nói: “Phu quân giận rồi sao? Nếu phu quân nóng lòng có con, ngày mai thiếp sẽ không uống thuốc nữa.”
Gia Luật Ngạn im lặng một lúc rồi nói: “Có một chuyện ta muốn nói với nàng.”
“Chuyện gì vậy?”
“Hoàng thượng muốn ta cưới con gái của Ngọc Quý Sơn làm thê tử.”
Ly rượu trong tay Mộ Dung Tuyết rơi xuống đất đánh “bốp” một tiếng.
Tình Cũ
Tiếng động giòn giã này bỗng trở nên vô cùng chói tai trong gian phòng yên tĩnh.
Mộ Dung Tuyết ngây ngốc nhìn mảnh vỡ dưới đất, trong lòng cũng có thứ gì đó vỡ tan, các mảnh nhọn sắc bén gai giương nanh múa vuốt đâm vào máu thịt nàng, khiến nàng đau đớn run rẩy.
Gia Luật Ngạn nói ra được những lời vướng víu trong lòng một ngày một đêm, cuối cùng cũng được nhẹ nhõm, nhưng nhìn thấy gương mặt trong phút chốc bỗng tái nhợt và ngón tay run rẩy của nàng, hắn bỗng cảm thấy tâm trạng càng nặng nề hơn.
Mộ Dung Tuyết ý thức được mình thất thố, cố gắng nặn ra một nụ cười đáng thương, “Chúc mừng Vương gia.”
“Phu quân, thiếp no rồi, chúng ta về đi.”
Hắn đứng dậy xuống lầu, Trương Long thanh toán rồi dắt ngựa của hai người đến.
Đêm đã khuya, người đi đường bỗng như biến mất hết, chỉ còn ánh đèn khắp mọi nhà chiếu sáng cả Kinh thành.
Mộ Dung Tuyết bước lên bàn đạp mấy lần cũng không được, tay nàng đang run rẩy, chân cũng đang run rẩy.
Gia Luật Ngạn cúi người ôm nàng lên đặt trước người mình.
“Vương gia đừng như vậy, người ta sẽ cười đó.” Nàng vội vã cựa quậy giãn ra, nhưng Gia Luật Ngạn lại ôm chặt lấy nàng, thúc ngựa chạy đi.
Mộ Dung Tuyết nhắm mắt, nắm tay siết chặt, liều mình khắc chế nước mắt đừng chảy ra.
Cái tên Ngọc Sính Đình này cứ như một thanh chủy thủ bén nhọn đâm vào tim nàng, nàng thậm chí nhìn thấy được ánh sáng lạnh lẽo trên lưỡi dao. Nàng ta không phải là Bế Nguyệt, nàng ta là Chính phi của hắn, là thê tử danh chính ngôn thuận của hắn, bất luận là lúc còn sống hay chết đi đều sẽ là người gần gũi hắn nhất. Kể từ giờ phút nàng lấy hắn với thân phận Trắc phi, nàng đã nên nghĩ rằng sẽ có hôm nay, nhưng nàng vẫn luôn tự gạt mình gạt người, không muốn nghĩ đến, mãi đến khi tin tức này đột nhiên ập tới, giết nà