Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.

n ngôi đình trong Kính hồ suốt buổi chiều.
Lúc chiều tối, không ngờ Gia Luật Ngạn lại đến Mai quán.
Đinh Hương tuy không thích hắn, nhưng thấy hắn lại vui mừng dị thường, dù sao Mộ Dung Tuyết cũng đã lấy hắn, nửa đời sau chỉ có thể dựa vào hắn, nếu mất đi sủng ái của hắn thì khó lòng đứng trong Vương phủ này.
Mộ Dung Tuyết đang ăn cơm, nghe thấy tin Gia Luật Ngạn đến, nàng buông đũa đứng dậy.
Gia Luật Ngạn dừng bước nhìn nàng. Mấy ngày không gặp nàng gầy đi rất nhiều, còn nhớ lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng, nàng có một gương mặt trái xoan đầy đặn, đôi mắt phấn khởi hào hứng, nay mặt chỉ ốm bằng bàn tay, ánh mắt tĩnh lặng như một đầm nước.
Hắn kéo ghế ngồi xuống, tự nhiên nói một câu: “Ăn cơm cũng không chờ ta.”
Lòng nàng chua xót, câu này thật giống một lời oán trách dịu dàng của trượng phu về trễ nói với thê tử, nhưng nàng không phải là thê tử của hắn, ở đây không phải là chốn duy nhất hắn về, hắn có thể đến cũng có thể không, nàng không có tư cách hỏi, điều duy nhất có thể làm là chờ đợi. Nghĩ đến một đời dài đằng đẵng đều như vậy, lòng nàng chua xót muốn rơi nước mắt.
Bội Lan lập tức thêm một bộ chén đũa, Đinh Hương bới một chén cơm đến.
Gia Luật Ngạn nếm một miếng cá hấp, nhíu mày nói: “Không phải nàng nấu?”
Mộ Dung Tuyết gật đầu: “Là đầu bếp nấu.”
Gia Luật Ngạn biết nàng không có tâm tư nấu ăn, khựng lại rồi nói: “Danh sách sính lễ ta đã xem rồi, làm rất tốt.”
Mộ Dung Tuyết kinh ngạc nhìn hắn, trong ấn tượng, hình như đây là lần đầu tiên hắn khen nàng. Nếu là trước đây nàng nhất định vui thích nhảy cẫng lên, nhưng bây giờ nàng đã không còn sức lực.
“Sính lễ chuẩn bị xong rồi thì giao danh sách và đồ đạc cho Tạ Trực, của hồi môn của U Tâm nàng cũng chuẩn bị cho muội ấy đi.”
Mộ Dung Tuyết đáp một tiếng “Được” rồi không nói thêm câu nào, lặng lẽ ăn hết cơm trong chén.
“Ăn nhiều một chút.” Gia Luật Ngạn gọi Đinh Hương bới thêm cho Mộ Dung Tuyết một chén cơm, ép nàng ăn hết.
Ăn xong, Ám Hương, Sơ Ảnh thu dọn bàn ăn, Gia Luật Ngạn nói: “Ra ngoài đi dạo.”
Mộ Dung Tuyết miễn cưỡng cười cười, “Vương gia đi một mình đi, thiếp đang no không muốn đi lại.”
“Đang no vừa hay có thể tiêu thực.” Gia Luật Ngạn không cho giãi bày nắm tay nàng kéo ra khỏi Mai quán.
Gió đêm trên hồ hơi lạnh, Đinh Hương mang đến một chiếc áo khoác, Mộ Dung Tuyết rút tay ra khỏi tay Gia Luật Ngạn thắt áo khoác lại.
Gia Luật Ngạn muốn nắm lại tay nàng, nhưng nhìn thấy nàng đã khoanh hai tay lại, hiển nhiên không muốn bị hắn nắm nữa. Hắn hơi giận, ôm luôn eo nàng, áp cả người nàng vào lòng.
Mộ Dung Tuyết hơi kháng cự, giãy dụa nói: “Ôm chặt quá, bụng thiếp không thoải mái.”
Gia Luật Ngạn đưa tay xoa bụng nàng, thầm nói, trong này nếu có một đứa trẻ thì tốt biết mấy. Trong lời của lão Hoàng đế lờ mờ có ý rằng điều duy nhất không yên tâm ở hắn là không có con, lo là truyền Hoàng vị cho hắn, tương lai lại không có người kế thừa. Bởi vậy mới chỉ cho hắn một Chính phi, cũng muốn nhìn thấy hắn có đích tử mới yên tâm.
Mộ Dung Tuyết không nói một lời, hơi thở nhàn nhạt theo gió xộc vào mũi hắn, mang theo hương thơm quen thuộc. Hắn chưa từng thấy nàng yên tĩnh trầm mặc thế này, khiến hắn bỗng vô cớ bất an. Hắn cảm thấy nên nói gì đó, nhưng lại cảm thấy nói gì cũng vô nghĩa. Cưới Chính phi là chuyện đương nhiên, là Hoàng đế ban hôn, hắn vẫn chưa đạm bạc danh lợi đến mức nhường Hoàng vị sắp vào tay cho kẻ khác, đó là thứ nhiều người nằm mơ cũng không cầu được, không tiếc tính mạng tranh giành.
Hai người im lặng không nói, đi dọc Kính hồ ba vòng về đến Mai quán, thấy Gia Luật Ngạn có ý ngủ lại, Mộ Dung Tuyết vội nói: “Phu quân, thiếp… hôm nay không tiện…”
Mắt Gia Luật Ngạn sầm lại, nhưng không có ý rời đi mà bước đến bên giường nàng.
“Nàng cất con cún rồi sao?” Hắn hỏi vậy là vì Mộ Dung Tuyết vẫn luôn đặt con cún ở đầu giường, hôm nay lại không thấy.
Sau lưng không lời đáp, có tiếng thở dốc.
Hắn ngạc nhiên quay đầu, phát hiện Mộ Dung Tuyết đang quay người đóng cửa sổ, ngón tay nàng đang run rẩy.
Hắn bước đến sau lưng nàng, quay người nàng lại cúi đầu hỏi: “Nàng làm sao vậy?”
Khóe môi nàng kéo ra một nụ cười cay đắng chua xót, giọng điệu quật cường quyết tuyệt, “Con cún đó… thiếp vứt rồi.”
Gia Luật Ngạn sửng sốt, trong phút chốc tức giận nói: “Tại sao nàng lại vứt đi?”
Nước mắt lã chã tuôn rơi, nàng nghẹn ngào nói: “Vì đó không phải là đồ của thiếp. Tuy có khắc chữ Tuyết, nhưng không phải Tuyết của Mộ Dung Tuyết, mà là Tuyết của Bạch tuyết khước hiềm xuân sắc vãn, cố xuyên đình thụ tác phi hoa.” Nước mắt của nàng lăn xuống từng giọt từng giọt to.
Gia Luật Ngạn nổi giận: “Nàng nói bừa gì vậy!”
Giận như vậy là vì bị vạch trần tâm tư, vạch trần bí mật, nuối tiếc và thất vọng sâu thẳm tận đáy lòng sao?
“Người ta thích mai lan cúc trúc, bởi vậy ngay cả Mai Lan Cúc Trúc tứ quán này cũng vì người ta mà xây, đúng không?” Nàng nhìn bốn đình viện tinh xảo ngoài cửa sổ, nụ cười lại bi ai, nước mắt tuôn trào.
“Nói bậy.” Hăn sa sầm mặt, trong mắt ngập tràn lửa giận


Teya Salat