Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2418 lượt.
”, Trần Uyển gào lên.
“Đồ ăn không có hứng, tớ đang giảm cân.”
“Cậu tàn nhẫn lắm”, cô nghiến răng nghiến lợi, “Chưa bao giờ thấy cậu có tinh thần tiêu khiển thế này”.
Hà Tâm Mi mở bừng mắt, cười khì khì, “Có tinh thần tiêu khiển thì chả như tớ lúc này, phải là theo những gì mọi người đồn đại, tin tức có thể tin tưởng được, hiện nay bà chủ quán karaoke hào hoa nhất Tế Thành chính là sinh viên ngành Tài chính của Đại học Đông Bắc…”.
Trần Uyển vội bịt miệng bạn lại, nhìn ra ngoài hành lang, những người khác vẫn chưa về, “Là một nụ hôn”.
Hà Tâm Mi ngồi thẳng dậy, mở to mắt hỏi: “Cậu gạt tớ? Sao có thể? Hôm đó ai cũng gọi cậu là chị dâu mà?”
“Tin hay không tùy cậu.”
“Cứ tưởng có quan hệ bất chính gì gì đó, hoàn toàn chẳng hấp dẫn”, Hà Tâm Mi nằm trở lại, “Thịt bò muối của tớ! Chân gà của tớ! Tớ không quan tâm, cậu vừa đồng ý rồi, đống đồ trên bàn kia phải chia cho tớ một nửa”, đùa chán rồi lại hỏi: “Anh Chính của cậu sao lại chịu như vậy? Tớ nghe anh ấy nói hai người đã quen nhau rất lâu rồi.”
“Quen biết lâu thì nói lên được điều gì? Không rung động thì không rung động thôi.” Cô cảm nhận lại cảm giác khi đôi môi của Phương Tồn Chính lướt qua môi cô, cũng hiểu được khoảng khắc ngô nghê đó, giống như bị thôi miên, như một người tò mò, bối rối vì chưa từng trải nghiệm.
“Cũng có thể”, Hà Tâm Mi thở dài, “Người chị em tốt của tớ từ thời trung học – Tiểu Nhã – cũng biết điều đó. Lớp Mười một đã có anh chàng theo đuổi, còn truyền đến tai phụ huynh, kết quả là theo đuổi đến bây giờ cũng chẳng được gì. Trò chơi tình yêu ấy, thật chẳng hiểu được. Nói là không có cảm giác, vậy cảm giác rốt cuộc là cái gì?”
“Đến lúc nào cậu yêu rồi nói cho tớ với nhé.”
“Tớ? Vậy cậu cứ đợi đi. Nếu tớ bỗng xuyên không trở về đời nhà Đường thì chắc là mới có chuyện hay.”
Trần Uyển dựa vào thành giường khẽ cười. Thật ra Hà Tâm Mi béo nhưng không thuộc loại phì nộn, tròn trịa đầy đặn, ngực nở nang, nhìn vô cùng cuốn hút. Chỉ là do cô ấy bị người ta trêu chọc nhiều, nên ngay cả đối xử với bản thân cũng bằng con mắt phê phán.
Cười đùa xong vừa định động viên để cô ấy lấy lại chút tự tin thì Ninh Tiểu Nhã ào vào gọi bọn họ đi chọn môn học. Trần Uyển tò mò hỏi: “Không phải năm hai, năm ba mới chọn sao? Đến lượt bọn mình rồi à?”.
“Dự thính không được sao?”, Ninh Tiểu Nhã hào hứng, “Là vị giảng viên trẻ tuổi nhất, có tiếng nhất nhất nhất của Đại học Đông Bắc, tớ đợi ngày này…”.
Chưa nói hết câu, Hà Tâm Mi đã rên rỉ kéo tấm chăn che đầu, trở người vào trong giường, “Tớ không đi cùng đâu, ngủ đây”.
Ninh Tiểu Nhã và cô ấy đi đâu cũng cùng nhau quen rồi, lẽ nào lại đi một mình, vội sống chết kéo bằng được Hà Tâm Mi dậy. Đi đến giảng đường lớn thì vẫn còn sớm, nhưng mọi người đã ngồi hết khoảng bảy mươi, tám mươi phần trăm số ghế rồi. Hà Tâm Mi nhăn nhó, “Chi bằng về nhà đi”. Trần Uyển và Ninh Tiểu Nhã đi phía trước, Ninh Tiểu Nhã quay lại trừng mắt nhìn Hà Tâm Mi. Trần Uyển nghĩ đến thì cũng đến rồi, nghe một chút cũng chẳng có hại gì, liền bám theo Ninh Tiểu Nhã tìm một chỗ ngồi thuận tiện. Hà Tâm Mi chẳng biết làm sao đành ngồi xuống bên cạnh, một chị ngồi sau hỏi: “Hà Tâm Mi, mấy em đến làm gì? Năm nhất thì chọn môn Đầu tư ngân hàng chứ?”.
Hà Tâm Mi uể oải, còn chưa kịp trả lời thì Ninh Tiểu Nhã đã giành nói trước: ”Chúng em đến nghe trước”. Lời cô ấy nói rất chính đáng, nhưng không giấu nổi vẻ hân hoan. Chị ngồi sau cười, trêu đùa: “Lại là một chú ong say nữa rồi”.
Ninh Tiểu Nhã đỏ mặt, “Tám mươi phần trăm người ngồi ở đây cũng giống như tụi em thôi”. Trần Uyển không hiểu họ đang liến thoắng chuyện gì, đến khi Tống Thư Ngu bước vào trong những tiếng xì xào bàn tán thì cô mới hiểu.
Tính khí vui vẻ, mặt mày anh tuấn, chẳng trách hôm nay số lượng nữ sinh đến ngồi nghe giảng đông thế, chẳng trách chú ong say mà Ninh Tiểu Nhã muốn nói không phải là say vì rượu. Ánh mắt anh ta lướt qua xung quanh, rồi dừng lại mấy giây về hướng họ, Trần Uyển bỗng thấy quen quen, nhìn kĩ lại mới nhớ ra đó chính là người đưa mình về ký túc xá ngày hôm đó.
Ninh Tiểu Nhã khẽ nghiêng người hỏi nhỏ: “Nhìn thấy không? Vừa rồi có phải là cười với tụi mình không?”, giọng nói không giấu nổi niềm vui sướng. Hà Tâm Mi khom người, hừ lạnh một tiếng: “Lại bắt đầu phát cơn điên rồi đấy”.
Người đó đứng trên khán đài nhìn xung quanh một lượt, đợi mọi người yên lặng lại mới mỉm cười nói: “Tôi không có thói quen điểm danh, nhưng cũng phải tuân thủ quy định của Đại học Đông Bắc, hôm nay thử chút xem sao”. Nói rồi cầm bảng danh sách chậm rãi đọc tên. Lúc đọc tới Hà Tâm Mi, Trần Uyển ngạc nhiên quay nhìn Ninh Tiểu Nhã, rồi tiếp tục quay sang Hà Tâm Mi, thấy cô ấy vẫn đang chơi game, những ánh mắt xung quanh đổ dồn về một phía, Trần Uyển huých khuỷu tay cô ấy.
Hà Tâm Mi ngù ngà ngù ngờ ngẩng đầu lên rồi nhảy bật dậy, “Có”. Mọi người xung quanh bật cười, Tống Thư Ngu có vẻ tâm trạng rất tốt, hơi nhếch miệng, cầm danh sách ra hiệu: “Thoải mái chút đi, không cần căng thẳng, mời em ngồi”.
Hà Tâm Mi tức tối ngồi xuống, Ninh Tiểu Nhã