Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.
ì đó, tặng hoa tặng quà, chẳng phải các cô gái đều thích vậy sao? Tớ cũng là người sành trong các chiêu lãng mạn, nhưng vẫn chưa có cơ hội phát huy. Lần này thử nghiệm một chút, cậu sẽ thấy tớ đạt được cô ấy dễ như trở bàn tay”.
“Cuối cùng cậu đừng tự lấy dao đâm mình.”
“Có thể khiến tớ lãnh dao, người đó chắc chưa được sinh ra”, Tần Hạo cười khinh miệt.
Gần đây, Tần Hạo có vẻ bực bội.
Mấy ngày trước ngay trước mặt Tống Thư Ngu anh còn nói giời nói biển, nói rằng chỉ là chuyện cầm dao mổ trâu giết gà dễ như trở bàn tay. Nhưng cái dao ấy đã cầm được trong tay mấy ngày mà không có cách nào để hành động. Các thủ đoạn lúc nóng lúc lạnh, lạt mềm buộc chặt, anh đã biết nhiều, bất kể là một đêm ham chơi hay là thỉnh thoảng gặp dịp mua vui, chỉ cần suy nghĩ có dục vọng, có mục đích, thổi lên người là anh tung chiêu, tay nghề thành thạo. Nhưng hiện nay anh như vấp phải một thủ đoạn mềm dẻo, toàn thân không chút sức lực.
Theo như kinh nghiệm của anh, đó thật sự là một trái non, ăn vào mồm mà chẳng thấy mùi vị gì cả, vừa chua vừa chát, nói một cách không chính xác thì nó sẽ làm thay đổi khẩu vị của anh. Nhưng lại có chút không thuận lợi. Ban đầu anh còn cân nhắc “trái non” này chưa am hiểu việc đời, không thể quá vội vàng sẽ làm cô sợ, coi như hạ thấp mình để ngày ngày gọi điện cho cô, nói bừa vài câu, sau đó tìm cách gần gũi. Nhưng cô vẫn một từ “bận” và nhanh chóng cắt đứt câu nói của anh, hoặc là giả giọng người khác vờ nói: “Tìm Tiểu Trần hả? Cô ấy không có ở đây”. Cô tưởng anh là kẻ ngốc sao?
Anh tự ngẫm, mình chưa xúc phạm đến cô! Tối đó muốn mượn hơi rượu để âu yếm, vuốt ve, nhưng chẳng phải cũng cho cô lấy lại lẽ phải rồi sao? Anh cam chịu để cô thượng cẳng chân hạ cẳng tay là đã nể mặt cô lắm rồi, nếu không thì làm sao mà dễ dàng bỏ qua như thế được? Hơn nữa, bên má trái của anh còn in hẳn năm ngón tay của cô khiến anh hai ngày không dám ra khỏi cửa. Anh đâu có tính toán gì, vậy mà cô còn ra vẻ kiêu ngạo với anh gì chứ?
Đồ nha đầu chết tiệt!
Trần Uyển từ xa nhìn thấy anh, cố ý rớt lại phía sau Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã mấy bước. Trong điện thoại cô luôn trốn tránh anh, nhưng cũng có dự cảm sẽ có ngày anh xuất hiện trước mặt cô. Chỉ là lúc này trong lòng cô vẫn có chút hoang mang.
Trần Uyển vốn không định tới, lúc Hà Tâm Mi nhận cuộc điện thoại của thầy Tống mời đi ăn cơm cô cũng nói không đi, ngặt nỗi Ninh Tiểu Nhã cứ nhìn chằm chằm. Hà Tâm Mi nhếch mép với Ninh Tiểu Nhã một cái, rồi mới uể oải nói với người trong điện thoại: “Anh lo gì? Mới vừa qua năm mới anh lại mời? Có mấy con chồn của anh theo không?”.
Tống Thư Ngu cũng không tức giận, toét miệng trả lời: “Làm bậc trưởng bối chăm sóc cho đàn em một chút không được sao? Hồi Tết cha em dặn tôi phải thường xuyên dạy bảo em, chăm sóc em, có cơ hội thì em nên quý trọng...”.
Hà Tâm Mi vô duyên vô cớ bị hạ thấp, đã bực dọc lâu rồi, thấy anh nói vẻ coi thường thì cơn tức giận càng dâng tràn. Đang định ném điện thoại thì Ninh Tiểu Nhã đã vụt đến cướp lấy hỏi điểm hẹn. Nói xong quay sang gào lên với Hà Tâm Mi: “Sao không đi? Tớ ngày nào cũng ăn ở căng tin, dạ dày đã teo tóp lại hết rồi. Có cơ hội làm béo dạ dày vậy mà mấy cậu ai cũng từ chối”.
Hà Tâm Mi xoa xoa cái bụng rỗng, cũng hơi động lòng. Trước đây hai người thường gọi đồ ăn, sau khi ở cùng Trần Uyển vì quen với việc chăm sóc mặt mà dường như không còn tăm hơi của quán cơm. Nghĩ hơn tuần nay miệng toàn nhai rau, uống nước trắng, cái dạ dày cũng đáng thương lắm rồi, nên xúc động quay sang khoát tay với Ninh Tiểu Nhã và Trần Uyển nói: “Vậy thì tất cả cùng đi! Ăn cạn uống kiệt! Tranh tiền, tranh đồ ăn, tranh gái!”.
Trần Uyển cứ tưởng chỉ có Tống Thư Ngu, không ngờ Tần Hạo cũng đến. Chậm lại mấy bước, nghĩ cách tìm lý do để chuồn. Nhưng Hà Tâm Mi lại kéo cô, thì thào: “Tớ muốn ăn một bữa cho anh ta khuynh gia bại sản, Ninh Tiểu Nhã ngốc nghếch sao lại chọn quán lẩu Tứ Xuyên ở cổng trường chứ? Ăn ở đó thì ăn đến bao giờ mới có thể cho hắn mạt vận được? Dù thế nào cũng phải ăn bào ngư, vi cá mập chứ?”.
“Vậy chúng mình về trước nhỉ?” Trần Uyển thấy người đó đang tươi cười, nhìn cô chằm chằm, cảm thấy rất không tự nhiên. Nghe Hà Tâm Mi oán trách bỗng cô như nhận được lệnh đại xá, vội viện cớ hỏi. “Giờ mau về căng tin, chắc chắn là còn đồ ăn.”
Hà Tâm Mi trợn tròn mắt nói: “Giờ còn nói đi về? Đến thì đến rồi, quan tâm anh ta làm gì, ăn no cái đã”. Nói xong đưa tay sờ lên mấy cái mụn mới mọc ở trên trán rồi bước vào quán trước.
Trong quán mới chỉ có nửa số chỗ là có khách ngồi, Tống Thư Ngu đã gọi nước lèo từ trước, biết Hà Tâm Mi ăn được nên gọi rất nhiều thứ bày đầy ra bàn.
Con người Hà Tâm Mi thường ngày ồn ào là thế mà hôm nay im lặng lạ thường, Trần Uyển không thích chủ động bắt chuyện với người khác, lại càng không thèm để ý đến Tần Hạo bên cạnh, ngay cả liếc nhìn cũng không. Chỉ có Ninh Tiểu Nhã là bô lô ba la không ngừng, từ chuyện tiết học hôm qua của Tống Thư Ngu đến các thông tin của trườn