XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.

hàng công tử đẹp giữa thế giới dơ bẩn này, không thể ngắm nghía từ xa được à?”.
“Lại có thêm một đứa đầu óc có vấn đề. Phong độ người tri thức? Công tử đẹp giữa thế giới dơ bẩn? Tớ chỉ ngửi thấy mùi hôi thối thôi.”, Hà Tâm Mi khịt mũi, “Nhìn người phải nhìn bản chất, có hiểu không hả? Không nói nữa, xới cơm đi. Chậm một chút là sườn kho chỉ còn lại nước thôi đấy”.
Năm mới mở đầu tốt đẹp, đầu tiên là tìm được một gia đình làm gia sư với thù lao hậu hĩnh, theo lời giới thiệu của thầy Tống, cô được nhận làm tạp vụ trong khoa, vận may cuối cùng cũng chiếu lên đầu Trần Uyển. Tưởng Phán quả thực rất khó đối phó, tính tình lầm lì ngang bướng; công việc tạp vụ thì vụn vặt, gọi đồ ăn, dọn vệ sinh, nghe điện thoại, có lúc lại chỉnh lý, hiệu đính văn bản. Tất cả cô đều vui vẻ chịu đựng, đặc biệt là lúc cuối tháng để ra được chút tiền gửi ngân hàng là tâm trạng cô lại sung sướng như ánh nắng mùa xuân.
Cô và Tống Thư Ngu như ngầm thỏa thuận không nhắc gì tới chuyện của đêm hôm đó, đối với cô mà nói những giọt nước mắt hôm đó chẳng qua chỉ là do sự chịu đựng đã đến mức giới hạn, sự yếu đuối mỏng manh ấy đã nhanh chóng tiêu tan trong không khí, chẳng là gì cả. Nhưng giây phút mà cảm giác ấm áp, yên tĩnh tràn ngập trong xe anh lại vô cùng quý giá, một lời “cảm ơn” làm sao có thể nói hết được?
Hà Tâm Mi nói nhìn người phải xem bản chất. Thầy Tống là một người học vị cao, khiêm tốn nhã nhặn, lúc cười nhìn còn có vẻ trẻ con, đâu có đáng ghét như những gì Hà Tâm Mi miêu tả? Cô không biết tán thưởng, bị vẻ bề ngoài che mắt. Chỉ là Trần Uyển rất băn khoăn: một người đàn ông ưu tú như thế tại sao lại quen biết với tên vô lại như Tần Hạo?
Cô nhớ mới làm ở khoa chưa tới hai ngày thì nhận được cuộc điện thoại của người đó, lúc đầu chỉ là cảm thấy có chút quen quen, nhưng cũng không để ý, trả lời một câu: “Xin lỗi, thầy Tống đang có tiết dạy, có gì xin để lại lời nhắn”.
Người đó cười nhỏ nhẹ nói: “Tần Hạo. Tần trong Tần Thủy Hoàng, Hạo trong hạo thiên khung thương [1'>. Cứ nói là có Tần Hạo tìm gặp”.
[1'> Hạo thiên khung thương: Nghĩa là bầu trời trong xanh.
Trái tim cô như bị vật gì đâm sầm vào, âm cuối của người trong điện thoại như phả hơi nóng lên mặt cô. Im lặng một lúc, đầu dây bên kia hỏi: “Cô tên gì?”.
“Không phải chuyện của anh!”, cô trả lời.
“Tố chất sinh viên Đại học Đông Bắc giờ xuống cấp thế này sao? Ngay cả lịch sự cơ bản cũng không có? Xem ra phải nói chuyện lại với thầy Tống rồi.”
“… Trần Uyển”, Trần Uyển nghĩ đến công việc của mình đành ngoan ngoãn trả lời. Cô có thể tưởng tượng được vẻ dương dương tự đắc của anh, bực bội khi lần nào đối đầu với anh cô cũng bị dồn vào tình thế bất lợi, hai từ “Trần Uyển” bị cô nhằn từng tiếng.
Anh không thèm để ý tới giọng điệu của cô, tiếp tục giả vờ nói: “Ồ… có vẻ cô không quen tôi, cô mới đến à?”. Anh đã biết tên cô từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên giới thiệu chính thức, nên cũng coi như là lần đầu, trong lòng bất giác vui sướng.
Trần Uyển không màng đến lời nói đãi bôi của anh, cố kiềm chế nói: “Nếu như ngài và thầy Tống quen biết thì xin gọi đến số điện thoại di động của thầy ấy. Chúng tôi cũng bận, không dám làm phiền thời gian quý báu của ngài”. Vừa nói dứt lời, cũng không quan tâm xem đối phương nói gì, cô vội cúp máy.
Cô không mong gặp anh, đó là điều không có gì đáng ngạc nhiên. Tần Hạo đoán là ở đầu dây bên kia, cô sẽ như con mèo dựng lông lên tức giận, trong lòng anh chợt thấy sảng khoái. Tiện tay bấm số của Tống Thư Ngu, đầu bên kia vẳng lại tiếng ồn ào, hình như vừa tan tiết. “Hành động rất nhanh, tiểu tử, cậu rất nghĩa khí đấy. Việc cần cậu giúp đỡ làm quá nhanh, người anh em tốt ạ. Ân huệ này tớ sẽ ghi nhớ.”
Ban đầu Tống Thư Ngu ngẩn người ra, sau đó mới phản ứng lại, cười nói: “Đừng biến tớ thành người chăn ngựa, tớ cũng không có hứng để nối duyên hồng cho hai người. Tớ giúp chuyện này không phải vì cậu, nghe nói hoàn cảnh gia đình cô ấy khó khăn nên trường học cũng cần quan tâm một chút.”
Tần Hạo chậc chậc lưỡi, “Có lòng tốt từ bao giờ vậy? Trước mặt tớ mà giả bộ là chúa Jesus sao?”.
Tống Thư Ngu cười đùa, sau đó hỏi: “Bước tiếp theo thì sao? Xem ra đó là cô gái tốt, cậu phải biết chừng mực, nếu không được thì rút lui”.
“Tớ đã khi nào có bản ghi chép về sự thất bại khi giải quyết khó khăn đâu? Lão Tần gia đây không có hai từ ‘rút lui’, nếu ông tớ mà biết tớ tùy tiện bỏ cuộc chắc còn đánh cho què chân ấy chứ?”
Tống Thư Ngu chau mày, anh biết tính cách của Tiểu Ngũ, những gì càng khó đạt được thì càng muốn đạt được, đây là tính xấu của bọn đàn ông, nhưng đối với Tiểu Ngũ thì đặc biệt hơn. Trong đầu anh thấp thoáng hình ảnh hai má ướt nước mắt của Trần Uyển trong đêm hôm đó, có chút hối hận khi giới thiệu cô vào khoa làm việc, hi vọng sẽ không có vấn đề gì lớn xảy ra. Vì thế anh hỏi: “Cuộc điện thoại đó cậu hài lòng chứ?”.
“Tất nhiên là không”, Tần Hạo hả lòng hả dạ, “Cô ấy không có di động à? Ít nhất thì bây giờ tớ cũng có thể tìm được cô ấy, đầu tiên phải nói chuyện cho quen, sau đó hẹn hò đi uống cà phê gì g