Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.

nổi đóa: “Cậu đã đăng ký môn này rồi hả?”.
“Không có”, Hà Tâm Mi nói vẻ oan ức, “Đừng nhìn tớ, nhìn anh chàng đẹp trai của cậu đi”.
Môn chuyên ngành Tài chính yêu cầu năng lực tính toán tốt và khả năng phân tích số liệu tỉ mỉ, nhưng trong bài giảng này, bởi vì người dạy dùng rất nhiều ví dụ thực tế nên người nghe không cảm thấy khô cứng như thường lệ. Trần Uyển vô cùng hứng thú, có điều vẫn thấy lạ trước phản ứng của Hà Tâm Mi. Trên bục càng văng vẳng tiếng, thì cô ấy càng lờ đà lờ đờ. Biểu hiện hôm nay của Hà Tâm Mi thật khiến người ta không thể hiểu nổi.
Vừa tan lớp, Hà Tâm Mi giống như cá gặp nước, bật dậy kéo hai người đi ra cửa sau. Ninh Tiểu Nhã dừng bước nói: “Tớ còn vấn đề chưa hỏi thầy, cậu vội cái gì?”.
“Thật kỳ quặc. Hà Tâm Mi, hôm nay cậu miễn dịch với trai đẹp hay là trốn nợ?”, Trần Uyển hỏi.
Từ đằng sau, Tống Thư Ngu đã bước vội đến gọi lớn: “Hà Tâm Mi, đợi một chút.”
Hà Tâm Mi chột dạ, tránh ánh mắt thăm dò của Ninh Tiểu Nhã và Trần Uyển cùng ánh nhìn tò mò của những sinh viên khác ở xung quanh, mặt không chút cảm xúc nhìn thầy. Tống Thư Ngu cũng không để ý, nở nụ cười thân thiện bước tới gần, “Đúng rồi, hai bạn này là…”. Ninh Tiểu Nhã tranh nói trước: “Em tên Ninh Tiểu Nhã, thầy Tống, bài giảng của thầy rất tuyệt!”, vẻ mặt vô cùng tôn sùng.
Tống Thư Ngu khẽ gật đầu, đôi mắt sáng quay sang Trần Uyển. “Trần Uyển”, cô ngập ngừng, không biết lúc này có nên nói lời cảm ơn sự giúp đỡ của anh tối đó không. Anh quan sát cô kĩ càng một lượt. Cô đáp lại bằng một nụ cười, có lẽ anh cũng đã nhận ra cô.
“Thầy Tống”, Hà Tâm Mi gằn giọng gọi, “Không có chuyện gì thì chúng em xin phép đi trước”.
“Đợi đã, tối nay có tiệc chúc thọ thầy Hà, vì thầy ấy không có thời gian nên nhờ tôi tiện thể đến đón em. Tối nay sáu rưỡi, đứng ở cổng số hai đợi tôi.”
“Em tự đi xe bus”, Hà Tâm Mi nghển cổ, tôi quen với anh lắm sao? Ông nội mừng thọ bảy mươi tuổi, anh đi tới đó để phá phách gì nữa?
“Tùy em, tôi chỉ đợi năm phút, quá giờ sẽ không đợi nữa”, anh chậm rãi nói, ánh mắt nhìn gương mặt không chút biểu cảm của cô dần dịch chuyển đi nơi khác, khóe miệng vẫn thoáng nụ cười.
Hà Tâm Mi không kìm được, khuôn ngực phập phồng, giương mắt nhìn thầy.
“Sáu rưỡi, nhớ đó.” Tống Thư Ngu quay sang gật đầu với Trần Uyển và Ninh Tiểu Nhã, ngân nga hát và quay người bỏ đi.
“Lạ thật!”, Hà Tâm Mi lầm bầm rồi hỏi: “Anh ta hát bài gì thế? Nghe rõ là quen?”.
“Bài hát quảng cáo”, Trần Uyển và Ninh Tiểu Nhã đồng thanh, “Sữa bò ánh nắng. Hà Tâm Mi, đừng vội giảm cân, trước tiên giảm ngực cái đã”.






Hà Tâm Mi vẻ mặt hòa nhã, ăn nói ngọt ngào, có nhiều mối quan hệ. Công việc làm thêm mà cô ấy giới thiệu cho Trần Uyển là từ chỗ chị học khóa trên khoa Máy tính rồi qua đi qua lại nhiều người, nghe nói em học sinh đó tính cách bướng bỉnh, tinh nghịch, trong nửa năm đã thay đổi bốn, năm gia sư rồi.
Trần Uyển có chút bất an, hẹn thời gian đến gặp gia đình học sinh, khu phố giàu sang có tiếng ở Tế Thành. Đứng ở cửa phòng, cô bé nghe tiếng mẹ gọi mới miễn cưỡng đi ra, mặt lạnh tanh.
“Phán Phán, lại chào cô Trần đi.”
Cô bé phì nước bọt ra sàn gỗ trước mặt rồi quay người đi về phòng, đóng cửa “ầm” một tiếng.
“Tưởng Phán!”, mẹ cô bé gọi lớn rồi quay lại gượng cười với Trần Uyển, “Được ông bà chiều quá đâm hư. Tôi cũng không biết làm sao với nó”.
“Đại học Đông Bắc thì sao chứ? Cậu không biết rằng những kẻ giả tạo như Tống Thư Ngu cũng không ít người tốt nghiệp Đại học Đông Bắc ra sao? Ở đâu cũng có kẻ đi đường tắt”, Hà Tâm Mi nói với giọng khinh miệt.
Những mối quan hệ của Trần Uyển rất hạn hẹp, không hiểu lắm đối với xã hội muôn hình muôn vẻ, đương nhiên không có tư cách để nói xen vào, nên chỉ lưỡng lự: “Sao cậu lại chế giễu thầy Tống như thế? Người đó rốt cuộc đã có chuyện gì với cậu để cậu có thành kiến như vậy?”
Hà Tâm Mi khịt mũi, ngập ngừng một lúc mới nói: “Hắn ta có con mắt háo sắc, cái miệng ham ăn, động tác dung tục, nói chung tất cả đều không tốt, cậu đừng để vẻ bề ngoài của hắn đánh lừa. Khi cậu rơi vào bẫy của hắn rồi thì xem cậu có còn bênh vực hắn nữa không? Hắn là con sói già giấu đuôi”, giọng nói càng ngày càng thấp, câu cuối cùng như lướt qua tai.
Trần Uyển nghe xong phì cười: “Cậu đúng là có thành kiến. Tớ đi học một tuần rồi mà không cảm thấy như cậu nói. Ngược lại, còn thấy thầy Tống rất hấp dẫn, kiến thức chuyên môn cao, mang phong độ của người tri thức, chẳng trách có nhiều người hâm mộ như vậy. Ninh Tiểu Nhã luôn đặt những bài viết của thầy ấy lên đầu trang điện tử cá nhân đấy.”
Ninh Tiểu Nhã đưa hai mắt chiếu thẳng vào Trần Uyển: “Tiểu Uyển Uyển, còn nói cậu không nghe những lời đồn đại, thì ra cậu cũng biết chuyện đó? Nói thật đi, có phải cậu cũng động lòng rồi phải không?”.
Trần Uyển “xí” một tiếng, “Cậu bấn loạn muốn kéo tớ cùng xuống nước làm gì? Chẳng phải cậu yêu Lưu Thiệu Hòa, yêu đến mức mê muội, tại sao lại còn yêu cả thầy Tống?”.
Ninh Tiểu Nhã nói như ai oán: “Thầy Tống chính là c