Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.
ểm mạnh của anh, anh Lâm Tự mới lợi hại, đã từng là quán quân giải thanh thiếu niên đấy”.
Lâm Tự đi đến gần, “Chuyện đã qua lâu rồi mà cậu vẫn còn nhớ à? Giờ tôi đâu có thời gian mà chơi”.
Utah lập tức nói theo, “Đúng thế, lâu lắm rồi anh đâu có chơi. Lần trước bọn Lục Nhi vẫn còn trách cứ em, mấy lần bọn họ hẹn nhau chơi bóng anh đều không đến”.
Lạc Sa cảm thấy hứng thú, “Anh Lâm chơi bóng gì? Bóng rổ ạ?”.
Utah kinh ngạc nói: “Em không biết anh ấy chơi hockey à? Tiền đạo đấy, vừa chuẩn vừa hay. Mặc dù không phải đội chuyên nghiệp, nhưng mấy người đó đều đánh rất khá!”. Utah giơ ngón cái lên tán thưởng, “Mỗi lần thấy bọn họ la hét trên sân anh cũng muốn lao xuống, đáng tiếc khả năng giữ thăng bằng của anh quá kém, đi theo họ bao nhiêu năm rồi, đừng nói tới đỡ cầu mà ngay cả trượt cũng không nổi”.
Nhìn bộ dạng hứng thú chờ đợi của Lạc Sa. Utah vỗ vỗ vai cậu nói: “Muốn xem họ thi đấu phải không? Lần sau có cơ hội anh đưa em đi”.
“Thật không ạ?” Lạc Sa dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ, rất thích các hoạt động thể thao, liền gật đầu, “Vâng, anh nhất định phải giữ lời đấy nhé”.
Lạc Trần cũng có chút ngạc nhiên quay sang nhìn Lâm Tự, một người từ trước tới nay chỉ thấy tập thể dục trên máy như Lâm Tự, thì ra cũng là một cao thủ chơi thể thao. Lâm Tự vẫn còn quá nhiều điều mà cô không biết. Anh có quá nhiều khía cạnh, lần nào cũng khiến cô có cảm giác đã nhìn thấy hết rồi nhưng vẫn luôn có một phần nào đó bị khuất vào trong. Trên thực tế cũng chẳng ai dám nói rằng, đã thực sự hiểu về anh, “sâu không thể đo” là cụm từ rất phù hợp với anh.
Mặc dù đông người nhưng bữa cơm lại diễn ra trong không khí vô cùng trầm lặng. Tất cả mọi người, đều biết có một vấn đề nhạy cảm không nhắc tới vào lúc này.
Lâm Chiêu nói: “Vợ chồng Chí Đông sẽ ở trong nước một thời gian rồi mới đi, sau này con mỗi tuần về đây ăn cơm một lần”. Một năm trở lại đây, những bữa cơm đông đủ ở khu biệt thự họ Lâm không còn được tuân thủ nghiêm ngặt như trước nữa. Bình thường mỗi tuần ai cũng về nhà một lần, nhưng về cũng không chắc đã ở lại ăn cơm, chỉ tới thăm xem ông có khỏe không, rồi lại đi ngay. Vì vậy khi ông Lâm Chiêu đã nói thế, không ai dám lên tiếng phản đối.
Chỉ có Utah là lầm bầm kêu nhỏ: “Trời ạ!”, cuối tuần chẳng phải là thời gian vàng để hẹn hò hay sao? Các cô gái xinh đẹp đều mong chờ đến cuối tuần để được bên anh. Nhưng giờ ở nhà đặt ra kỷ luật thép thế này, xem ra miếng ăn đã đến miệng rồi còn để rơi mất.
Lâm Đoan Tử giận dữ trừng mắt với cậu con trai, bà biết con trai mình đang ca thán vì cái gì. Utha đưa tay ra trước mặt mẹ, làm bộ dạng như bắt lấy ánh mắt sắc nhọn mà bà vừa phóng ra cầm về trước mặt mình, xòe tay, ngay sau đó là rùng mình chấn động, ngã người vào thành ghế làm như vừa bị điện giật, dính chặt xuống ghế không nhúc nhích. Lâm Đoan Tử lại liếc xéo một cái, Utah giống như được nạp điện, giật nảy người hồi phục lại như bình thường, gắp thức ăn ăn cơm như chưa có chuyện gì xảy ra.
Mọi người đều thấy anh đang làm trò, đến người lúc nào cũng nghiêm túc như Lâm Chiêu cũng phải thoáng mỉm cười trước trò tinh nghịch của cậu cháu trai, không khí nặng nề cuối cùng cũng được hóa giải.
Sau khi ăn cơm xong, Utah kéo Lâm Tự vào thư phòng nói, “Em nói này anh, rốt cuộc anh định làm gì? Hôm nay em lại phải hy sinh thân mình để cứu vãn tình hình rồi đấy”.
Lâm Tự hơi nhếch môi cười, “Cậu không hiểu phải không?”.
“Kết thân với nhà họ Hứa, cho dù cây cao bóng cả, nhưng một khi cây đổ, liệu lúc ấy muốn tránh có tránh được không. Đừng kéo nhà họ Lâm vào chuyện này.”
Lâm Tự không có ý định giải thích điều này, đương nhiên cũng không có ý định tranh thủ sự ủng hộ của ai. Chuyện này ông nội quyết định đứng ngoài, còn cha anh thì tỏ ra không tán thành.
“Lẽ nào đúng là anh đang nắm trúng con khổng tước kiêu ngạo nhà họ Hứa đó?” Utah có vẻ sốt sắng. Việc hôn sự này anh cũng vừa nghe nói, nếu không phải là nhờ có hai năm kinh nghiệm làm việc khiến anh biết tiết chế hơn nhiều thì anh đã sớm lên tiếng hỏi từ lâu rồi. Utah cảm thấy dùng hình ảnh chim khổng tước để hình dung về Hứa Quán Hoàn là anh đã để phúc lại cho đời sau rồi, cô gái đó đanh đá như thế, hung hăng át người, tốt nhất là nên đưa về thời cổ đại, chịu khó học hỏi lại tam tòng tứ đức, đừng lúc nào cũng tỏ ra kiêu căng, không coi ai ra gì như thế.
“Cậu quen Hứa Quán Hoàn?”
“Đâu c