Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
h chạm phải thì sẽ đau nhói tới tận tim, nhưng lại không biết phải giải quyết thế nào. Nếu đúng là Lạc Trần đi cùng với Sở Kinh Dương thì anh không cần phải lo lắng về sự an toàn của cô, Lâm Tự ít nhiều cũng vẫn có chút niềm tin đối với Sở Kinh Dương. Trực giác mách bảo anh rằng, Sở Kinh Dương sẽ không để Lạc Trần phải chịu tổn thương.
Lâm Tự quay về nhà, nhưng mấy tiếng sau đó anh càng lúc càng đứng ngồi không yên. Điện thoại của Lạc Trần vẫn không liên lạc được, anh cố gắng kiềm chế ý muốn gọi thẳng cho Sở Kinh Dương, siết chặt điện thoại đến nóng rực cả lên. Nhưng anh không muốn chuyện gì cũng đem ra để nói, làm như vậy thì chuyện đã không thể thu xếp được nữa rồi. Cho dù đúng là Lạc Trần có gì đó với Sở Kinh Dương thì Lâm Tự lúc này cũng chưa nghĩ ra sẽ xử lý thế nào, anh quyết định sẽ chờ đợi.
Lâm Tự nhìn đồng hồ, hết lần này tới lần khác bấm số của Lạc Trần, thầm nghĩ sau khi tìm thấy cô sẽ phải lắp thiết bị định vị lên tất cả nhưng đồ mà cô dùng, như vậy lần sau sẽ không có chuyện không tìm được cô nữa. Lâm Tự đi đi lại lại trong phòng, bỏ qua bữa tối nhưng anh không thấy đói.
Lâm Tự bắt mình phải tĩnh tâm suy nghĩ lại chuyện này từ đầu đến cuối. Hung thủ bị “Lục Lâm” đưa tới đồn cảnh sát vào lúc sẩm tối, mấy người đó liền lãnh thưởng rồi đi, Lâm Tự là người đầu tiên được cảnh sát báo tin. Sau đó đội trưởng đội Cảnh sát Hình sự gọi điện cho anh thông báo đây chính là những hung thủ trong vụ án giết người cướp của ngày trước, khẩu cung đã lấy xong, giờ chỉ còn đợi ý kiến của anh. Vụ án được phá một cách đầy bí ẩn, “Lục Lâm” sao lại nhúng tay vào việc này chứ? Chắc chắn không phải vì món tiền thưởng kia rồi, giữa các băng nhóm xã hội đen xưa nay luôn giữ tình trạng nước sông không phạm nước giếng. Nhưng nếu liên quan đến Sở Kinh Dương thì toàn bộ việc này lại không có gì kỳ lạ, điều đó cũng giải thích được việc cậu ta tới tìm Lạc Trần.
Tâm trạng của Lâm Tự cũng dần bình tĩnh lại, đúng lúc đó thì điện thoại của Lạc Trần mở máy. Bây giờ, Lạc Trần đang đứng trước mặt anh, nhưng cô lại hoàn toàn không biết anh đã phải trải qua mấy giờ đồng hồ lo lắng và bất an như thế nào. Cô đứng đó, vẻ mặt thờ ơ không quan tâm tới bất kỳ điều gì. Cô nhận được tin quan trọng như thế người nhưng lại không báo với anh một tiếng, vui vẻ cũng thế, buồn bã cũng vậy, cô chưa bao giờ có ý nghĩ muốn chia sẻ với anh. Lâm Tự cũng không biết trái tim mình vì sao lại nhói đau thế này, là vì sự lo lắng trước đó, vì cơn ghen, hay là do cảm giác mất mát và không cam tâm khi biết trong lòng cô đã hoàn toàn không có anh. Lâm Tự không rõ tại sao. Anh chỉ biết tim mình rất đau, nhìn bộ dạng vô cảm của cô, anh có cảm giác như mình không thể hít thở được nữa, nỗi đau đó như đang nhấn chìm toàn bộ tri giác và cảm xúc của anh. Lâm Tự chưa lúc nào biết rõ trái tim mình đang ở đâu như lúc này, nhưng sự nhận biết đó lại đến từ nỗi đau xuất phát từ nội tâm, đây quả là việc anh không ngờ tới. Còn sự đau đớn của trái tim, là trải nghiệm anh chưa từng trải qua.
Lâm Tự ngẩn người ngồi đó nhìn Lạc Trần đi tới, anh có cảm giác trái tim mình đột nhiên như thắt lại. Lâm Tự thấy cô bước từng bước lại gần, sự lo lắng của cả buổi tối bị dồn nén trong lòng, giờ phút này lại không thể thốt nên lời.
Lạc Trần đi về phía anh, rất tự nhiên lật chăn lên chui vào. Mặc dù chỉ phải leo có một tầng lầu nhưng vì Lạc Trần khoác áo mỏng, chân cô đã lạnh cứng lại rồi. Lâm Tự vẫn ngồi đó, chẳng nói chẳng rằng. Lạc Trần quyết định sưởi ấm mình trước đã rồi nói sau.
Đợi rất lâu, Lâm Tự vẫn không nói gì, Lạc Trần cảm thấy mình đang dần chìm vào giấc ngủ, nhưng vẫn biết rõ rằng Lâm Tự còn đang ngồi đó, hình như có chuyện muốn nói với cô. Lạc Trần phải cố gắng rất nhiều lần, mãi mới mở được mắt ra, thấy Lâm Tự ngồi bên cạnh giường mình nhìn mình chăm chăm, không biết anh đã ngồi nhìn như thế bao lâu rồi. Cơn buồn ngủ của Lạc Trần đột nhiên bị dọa chạy mất. Cô mở to mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của Lâm Tự.
“Dậy rồi sao?”.
Lạc Trần nhướng mắt lên nhìn đồng hồ, hơn một giờ. Cũng may, không để anh phải đợi quá lâu, Lạc Trần cũng không định chọc giận anh.
“Xin lỗi, em mệt quá”. Lạc Trần ngồi dậy, kéo gối đặt ra sau lưng rồi tựa người lên đó, ngăn mình lại ngủ thiếp đi.
Lâm Tự nhìn Lạc Trần đi vòng qua người mình lên giường, ngủ mất. Anh cứ ngồi như thế nhìn chăm chăm người con gái dám lờ đi sự tồn tại của mình này, ngang nhiên đi ngủ, còn ngủ rất say sưa. Trái tim anh lại một lần nữa nhói đau.
Thấy Lâm Tự vẫn không nhúc nhích, Lạc Trần nhào tới ôm lấy cổ anh, một tay tháo cà vạt, cởi cúc áo sơ mình, sau đó cởi áo khoác của anh ra, tiếp theo bắt đầu tháo đến thắt lưng. Được nghỉ ngơi một lúc, Lạc Trần cảm thấy tâm trạng của mình lúc này khá ổn, quyết định dùng hành động thực tế để gạt bỏ xung đột có khả năng bùng phát này, bất luận thế nào thì Lạc Trần cũng không muốn có bất kỳ sự tranh chấp nào với Lâm Tự.
Đầu tiên Lâm Tự không kịp phản ứng lại, bởi vì ở cùng Lạc Trần mấy năm nay đều do anh chủ động, lúc nào muốn là tìm tới. Sau khi nh