Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.
ặc dù Lâm Chiêu thỉnh thoảng cũng nói chuyện, nhưng dù sao ông ấy cũng đã lớn tuổi, không thể chơi cùng với Lạc Sa được.
Khu trượt tuyết vẫn đang mở cửa, cũng may buổi tối không có tuyết rơi, nếu không đã đóng cửa từ lâu. Mới chỉ năm giờ mà trời đã bắt đầu tối. Hai chị em Lạc Trần ăn tạm bánh bao, mua quần áo trượt tuyết rồi đi vào trong.
Trời sắp tối, lại không phải cuối tuần nên trong khu trượt tuyết rất vắng. Lạc Sa chỉ cho Lạc Trần cách bước đi, cách trượt. Nhưng bởi vì Lạc Trần không điều chỉnh được phương hướng, hai chân cô đứng cách xa nhau, sau đó là ngã xuống đất. Sau vài lần ngã, Lạc Trần nản chí, đành đứng một bên nhìn Lạc Sa chơi. Họ chọn đường trượt tuyết dành cho người mới tập, độ dốc thấp, vì vậy Lạc Trần cũng không phải lo lắng cho em trai. Lạc Sa dần dần nắm được kỹ thuật, càng trượt càng vững. Nhưng cứ để Lạc Trần đứng đợi ở đó một mình lại sợ chị buồn chán, cậu liền nằng nặc đòi chơi trượt tuyết bằng phao với chị. Lạc Trần ngồi sau ôm chặt Lạc Sa, hai người bắt đầu trượt xuống. Lạc Trần hoàn toàn không thấy sợ, nhưng cũng cùng Lạc Sa hét lớn. Đến cuối cùng thì cả hai đều khản cổ. Lúc ăn cơm, Lạc Sa lặp đi lặp lại: “Chơi vui quá”.
Lạc Trần cũng cảm thấy rất vui. Nhìn em hào hứng như thế, cô thầm nghĩ trong lòng: “Xem ra, bữa tiệc mừng ngày hôm nay rất thành công. Cha mẹ, cha mẹ nhìn thấy rồi chứ? Lạc Sa không những đang trưởng thành khỏe mạnh mà còn rất thông minh nữa, cha mẹ hãy yên tâm nhé”.
Khi họ về đến nhà là mười một giờ đêm. Lạc Sa tắm rửa xong liền đi ngủ, cậu đã qua cái tuổi đòi chị kể chuyện trước khi ngủ rồi, huống hồ hôm nay lại chơi mệt như thế. Lúc cậu ngủ, Lạc Trần ngồi bên giường cậu nhìn ngắm những bức tranh em trai sưu tập. Thấy chị ngồi bên cạnh, Lạc Sa định nói gì đó lại không còn sức, hai mắt cố mở ra, lại khép vào. Lạc Trần nhìn bộ dạng bối rối không khác mấy với lúc còn nhỏ của cậu, cười nói: “Ngủ đi, ngày mai chị sẽ lại chơi với em”. Lúc này ý thức của Lạc Sa đã không còn minh mẫn nữa, nghe thấy chị nói, lại không hiểu chị vừa nói gì. Nhưng giọng nói của Lạc Trần khiến Lạc Sa cảm thấy vô cùng an tâm, lặng lẽ chìm sâu vào giấc ngủ.
Lạc Trần đắp chăn cho Lạc Sa, tắt đèn rồi đi ra ngoài. Thấy bác Vương vẫn còn đợi ngoài phòng khách, Lạc Trần ngại ngùng nói: “Chắc bác lo lắm phải không ạ? Hôm nay bọn cháu đi chơi về muộn quá”.
“Cô chủ, cô có chuyện gì vui phải không?”. Bác Vương cười híp mắt. Tính cách của Lạc Trần bác cũng đã hiểu được ít nhiều, nếu không có chuyện gì cô nhất định sẽ không tùy tiện đưa Lạc Sa đi chơi về muộn như thế.
“Vâng, bác Vương à, những kẻ hại chết cha mẹ cháu đã bị bắt rồi”. Lạc Trần biết bác Vương thật sự quan tâm đến cô và Lạc Sa, vì vậy cô muốn kể cho bác nghe tin tốt lành này.
“Thật không? Tốt quá, tốt quá rồi!”. Bác Vương vốn không phải người hay nói, bác thể hiện niềm vui một cách hết sức chân chất, khóe mắt ươn ướt.
Nhìn bác Vương đưa tay lên lau nước mắt, Lạc Trần đột nhiên cảm thấy thật bi thương, nếu cô vẫn còn cha mẹ, nếu cha mẹ còn sống…
Lạc Trần đi đến, vỗ nhẹ lên lưng bác Vương như muốn an ủi bà.
Bác Vương sụt sịt, “Nhìn tôi xem, đây là chuyện tốt mà, ngày mai tôi phải làm vài món ngon mới được. Cô mau đi ngủ đi. Mai có phải đi học không?”.
“Buổi chiều cháu mới có tiết. Bác cũng đi nghỉ sớm đi. Sáng mai còn phải dậy sớm”. Lạc Trần cầm túi đi về phòng dành cho khách để ngủ.
Thì Ra, Tim Ở Đây
Lạc Trần mở túi xách, định lấy di động để đặt báo thức. Bác Vương và Lạc Sa chắc chắn sẽ không gọi cô dậy sớm, nhưng cô lại muốn cùng ăn sáng với Lạc Sa, sau đó đưa cậu đi học. Dù sao thì cô cũng rất ít khi ở đây.
Lúc thay quần áo trượt tuyết, cô đã tiện tay tắt máy, chủ yếu là vì khi trượt tuyết không tiện mang theo. Vừa mở máy liền có điện thoại đến, là Lâm Tự.
“Đang ở đâu? Sao giờ mới mở máy?”. Giọng Lâm Tự đều đều truyền tới nhưng cô có thể nhận ra giọng anh không giống với ngày thường.
“Đang ở nhà. Em vừa về. Lúc nãy vì không tiện nên đã tắt máy”.
Lạc Trần cất túi và áo khoác vào tủ. Cô đã tắm ở nhà Lạc Sa rồi, vì vậy cứ mặc nguyên bộ quần áo đi ngủ lên.
Lâm Tự thấy bộ dạng thờ ơ của Lạc Trần, cảm thấy toàn bộ máu trong người mình đang dồn thẳng lên đầu. Tối nay, ngay khi nhận được tin, anh cũng đã cố gắng liên lạc với cô nhưng cô không mở máy, phòng ký túc xá cũng không có ai nghe điện. Cho rằng cô lên thư viện, anh còn đặc biệt sai người tới đó tìm nhưng cũng không thấy. Vốn tin tốt sẽ mang tới tâm trạng phấn khởi, giờ lại chuyển thành lo lắng, anh lo không biết có phải cô đã xảy ra chuyện gì rồi không. Lâm Tự biết cô chơi thân với Mông Mông. Anh nói với Mông Mông rằng anh là người nhà của Lạc Trần, Mông Mông liền kể lại với anh, buổi chiều cô vẫn còn cùng Lạc Trần ra ngoài chơi, đang chơi thì Sở Kinh Dương tìm cô ấy nói chuyện, sau đó hai người đều rời đi, Lạc Trần đến giờ vẫn chưa về.
Lâm Tự cảm thấy Sở Kinh Dương hiện giờ là cái gai trên tay mình, không đụng vào thì không có cảm giác gì, nếu vô tìn