Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
hẳng thích thú gì cơ mà? Giờ trong lòng cô thật sự không có anh nữa, thế thì đã làm sao? Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như cũ, cô ấy chẳng phải vẫn là người phụ nữ của anh, vẫn sống cùng anh đấy thôi? Nhưng anh mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, chỗ đau vẫn đang rất đau. Thế là Lâm Tự giận dỗi nói: “Tùy em”. Anh nhặt cà vạt dướt đất lên, quay người bỏ đi.
Lạc Trần lại nằm xuống. gần đây những người sống bên cạnh cô đều trở nên rất kỳ quặc, Sở Kinh Dương đột nhiên biến thành dịu dàng thân thiết. Đến người ít bộc lộ cảm xúc nhất là Lâm Tự lại bồn chồn bất an, thật đúng là quá kỳ lạ. Nếu nói Sở Kinh Dương làm vậy là vì thứ tình cảm mà anh ta coi là tình yêu, thì Lâm Tự là vì cái gì? Lẽ nào anh ấy cũng đã yêu ai hay sao? Nếu đúng là như thế… Lạc Trần không rõ cảm giác trong lòng mình lúc này là như thế nào, hoang mang hay nhẹ nhõm, hay mỗi thứ một chút? Những sự thay đổi mà cô dự tính từ lâu lại xuất hiện quá đột ngột, cô vẫn chưa kịp chuẩn bị.
Trở Về Đại Gia Đình
Sáng sớm hôm sau, khi Lâm Tự mở cửa phòng Lạc Trần thì cô đã đi mất rồi. Lâm Tự nhìn chiếc giường lớn phẳng phiu như chưa từng có người ngủ, đột nhiên cảm thấy hoảng sợ. Dường như cuối cùng Lạc Trần cũng sẽ làm như thế, không để lại dấu vết gì mà ra khỏi cuộc sống của anh, bỏ lại anh nơi đây. Nơi này đã không còn gì khiến cô phải lưu luyến nữa.
Sáng sớm, Lạc Trần bị tiếng chuông báo thức của di động đánh thức. Cô vội vàng vùng dậy thu dọn đồ đạc, cầm những thứ tối qua cô mang lên đây chạy xuống dưới nhà. Lạc Trần nghĩ nếu đã hứa với Lạc Sa, mặc dù không thể hoàn thành được trọn vẹn, nhưng làm được bao nhiêu cô cũng cố hết sức để làm.
Vội vội vàng vàng, xuống tới nơi đã thấy Lạc Sa bắt đầu ngồi ăn sáng. Cậu thấy Lạc Trần cũng chỉ liếc mắt một cái rồi lại cúi đầu xuống tập trung ăn cơm, không nói lời nào. So với tối qua, có vẻ bây giờ tâm trạng của cậu đã giảm sút khá nhiều.
Lạc Trần vào phòng thay quần áo rồi đi ra, ngồi xuống bên cạnh Lạc Sa. Bác Vương từ sáng sớm đã chuẩn bị cho cô cốc nước hoa quả ép cô vẫn thích uống, thêm cả một phần bánh ngọt ưa thích của cô nữa. Lạc Trần nhìn bác Vương, cười nói: “Lạc Sa, chút nữa chị đưa em đến trường”.
Lạc Trần ôm chặt em trai: “Đừng khóc nữa, chị sẽ nhanh chóng giải quyết. Nhà cũng còn phải dọn dẹp nữa mà, cứ từ từ thôi”. Lạc Trần cùng Lạc Sa ra khỏi thang máy, sau khi lên xe, hai chị em cũng không nói thêm gì nữa. Lạc Sa vẫn nắm chặt tay Lạc Trần.
Lúc xuống xe, Lạc Trần dặn dò em: “Em phải chăm chỉ học hành, chuyện khác đợi đến cuối tuần rồi nói. Việc chị hứa với em, chị nhất định sẽ làm được”. Lạc Sa gật đầu, dùng tay áo lau qua mặt rồi đi, sải chân rất tự tin, đầu ngẩng cao.
Lái xe hỏi cô muốn đi đâu. Lạc Trần nhìn đồng hồ, chắc giờ này Lâm Tự vẫn đang ở nhà, liền nói muốn quay lại căn hộ.
Việc thoát khỏi Lâm Tự không phải việc cô mới chỉ nghĩ đến ngày một ngày hai, hạ quyết tâm thực hiện rồi, Lạc Trần cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Thì ra đây chính là điều mà cô thực sự muốn.
Lâm Tự đúng là đang ở nhà, nhưng anh không tuân theo quy luật làm việc nghỉ ngơi trăm năm không đổi của mình mà đang ngồi tần ngần bên giường Lạc Trần. Đầu óc anh lúc này rất hỗn loạn, không thể làm việc và xử lý thông tin như lúc bình thường được. chỉ ngẩn người ngồi đó. Khi Lạc Trần bước vào thấy anh đang ngồi trên giường của mình, tư thế giống hệt tối hôm qua, chỉ khác là lần này anh mặc quần áo ngủ, râu của Lâm Tự cũng mọc dài ra, đầu tóc rối bù, trông có vẻ nhếch nhác.
Thấy Lạc Trần đi vào, Lâm Tự chỉ liếc mắt nhìn cô một cái liền đứng dậy định đi tắm rồi đến công ty. Dường như anh ngồi ở đây lâu như vậy cũng chỉ để xác định một điều: cô sẽ quay trở về, sẽ quay về căn phòng này, quay về nơi có anh.
“Lâm Tự, em có chuyện muốn nói với anh”.
Lâm Tự nhìn đồng hồ, sáng nay có cuộc họp Hội đồng quản trị, “Buổi sáng anh phải họp”.
“Không làm mất nhiều thời gian của anh đâu”.
Lâm Tự hất cằm về phương hướng, ý bảo Lạc Trần ngồi xuống. Đây là hành động hiếm hoi của anh được Lạc Trần đánh giá là đáng yêu.
“Chúng ta ra phòng bếp đi, anh có thể ăn sáng luôn”.
“Cũng được”.
Thực ra, Lạc Trần cảm thấy ngồi mặt đối mặt như thế, tạo một khoảng cách chính thức với Lâm Tự, cô mới có thể tỉnh táo mà nói ra ý kiến của mình được.
Đợi khi Lâm Tự bắc đầu ăn sáng, Lạc Trần uống một ngụm nước rồi mới nói ra ý định của mình: “Lâm Tự, em muốn chuyển ra ngoài”.
“Sao thế?”. Lâm Tự rất rõ cô nói muốn chuyển ra ngoài là ý gì.
“Em muốn sống cùng với Lạc Sa, chuyển về căn nhà cũ của cha mẹ”.
“Vớ vẩn”.
“Lâm Tự, em biết mình đưa ra yêu cầu thế này là rất bất ngờ, rất gấp gáp. Nhưng Lạc Sa cần em, mà em cũng muốn được ở bên, cùng em ấy trưởng thành”. Lạc Trần biết, tuyệt đối không được nhắc tới vấn đề giữa cô và Lâm Tự, nếu không đề nghị này vĩnh viễn sẽ không được thông qua. Chuyện tình cảm vốn không thể nói rõ ràng được. Nếu vì chuyện tình cảm mà muốn chuyển ra ngoài, Lâm Tự chắc chắn sẽ cho rằng cô đang giở tr