Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
ận ra ý đồ của Lạc Trần, Lâm Tự không cần suy nghĩ hất tay cô ra, “Em định làm gì?”. Lâm Tự giật lại chiếc áo sơ mi vừa bị lột ra, khoác lên người.
Lần này thì Lạc Trần chịu thật rồi, nói chuyện, anh không mở lời; muốn yêu, anh không đồng ý; cô chủ động, lại bị anh từ chối.
“Không làm gì, thì sao anh lại ngồi đây?”. Lạc Trần nắm chặt bàn tay bị anh đập một cái khá đau, thấy có chút không vui, phục vụ tới mức này rồi, anh vẫn còn không vừa ý.
“Anh nhất định phải làm gì đó mới được ở đây sao? Đây là nhà anh, anh ở đâu mà không được!”.
Lạc Trần thầm than trong lòng. Anh ấy nhắc nhở cũng thật là khéo, đúng thế, anh ấy thích thế nào thì sẽ thế ấy, đây là nhà anh mà, kể cả cô, anh cũng cho rằng đều thuộc về anh cả. Ngoài lúc muốn lên giường, anh ấy đã bao giờ vào trong phòng này đâu? Lần nào chẳng xong việc là đi luôn, cứ như có thứ gì đó đang đuổi sau lưng vậy, còn ai có thể vô tình hơn anh nữa? Cô còn chưa có ý kiến thì thôi, anh tức giận gì chứ. Đúng là người không biết lý lẽ.
“Vậy thì anh cứ ngồi đấy đi, mai em còn có tiết học”. Lạc Trần nói rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Lâm Tự sao có thể từ bỏ, bao nhiêu cảm xúc bị dồn nén trong lòng còn chưa có chỗ để giải tỏa đây này. Anh giơ tay kéo Lạc Trần lại. Lạc Trần cũng không đôi co, chỉ nhìn anh chờ đợi, khuôn mặt hết sức vô cảm.
“Lăng Lạc Trần, được lắm, giờ em không coi ai ra gì nữa phải không?”. Lâm Tự buông lỏng tay, Lạc Trần ngã xuống giường. Cô càng không phản ứng, cơn giận của Lâm Tự càng bốc cao, bị kìm hãm trong người, không có lối thoát.
“Làm sao em biết?”. Mặc dù đã đoán được phần nào nhưng Lâm Tự cũng phải tìm chuyện để nói, một mình tức giận như bây giờ thì quá thảm hại.
“Hôm nay Sở Kinh Dương nói với em”. Lạc Trần ngồi lên, phía lưng sau vốn đã có cảm giác đau nhức giờ lại càng đau hơn.
Lâm Tự cho rằng Sở Kinh Dương khiến cho Lạc Trần nợ một ân tình lớn đến thế, có lẽ đã bắt đầu hành động rồi.
“Cậu ta muốn gì?”.
Lạc Trần suy nghĩ một lúc mới trả lời: “Khôi phục lại quan hệ”.
“Em đã đồng ý?”.
“Vâng”.
“Anh không muốn hai người qua lại”. Lâm Tự thẳng thắn đưa ra yêu cầu.
“Em nhớ chúng ta có thỏa thuận không can thiệp vào cuộc sống của nhau”. Lạc Trần cũng không tỏ ra yếu thế, cô không thích Sở Kinh Dương là việc riêng của cô, cô qua lại với anh ấy hay không cũng là việc của cô, Lâm Tự muốn quản cũng không có quyền.
Lâm Tự dù sao cũng đã nói ra rồi, không thể cứ thế mà cho qua: “Em là người phụ nữ của anh. Mục đích của Sở Kinh Dương với em không đơn thuần, anh hy vọng em tự xem lại mình”.
“Ngoài việc lên giường ra, em thấy chúng ta có quan hệ gì nữa đâu. Hành vi cử chỉ của em đã rất ý tứ rồi, em chẳng thấy có gì đáng để anh phải trách móc cả”.
“Anh nói một câu, em cãi lại một câu, em có thái độ gì vậy!?”. Lâm Tự cảm thấy Lạc Trần lúc này thật đáng ghét.
“Anh nói với em chuyện này thì em chỉ có thể có thái độ như thế thôi”.
“Ý em là, nói đến Sở Kinh Dương thì em sẽ có thái độ như thế sao?”.
“Nếu anh đã lý giải như thế, em cũng không có ý kiến”.
“Anh lý giải thế nào em cũng không có ý kiến sao?”.
“Đúng, tùy anh”.
“Nói cách khác, suy nghĩ của anh, em không quan tâm?”.
“Suy nghĩ của em, anh đã bao giờ quan tâm chưa?”. Lạc Trần khoát tay, “Không phải em trách cứ gì anh cả. Em thấy chúng ta cứ sống như bây giờ, đừng can thiệp vào việc của người kia là tốt nhất. Đừng gây thêm phiền phức, cũng không cần phải thêm nhưng cảm xúc không nên có hay đưa ra những yêu cầu vô lý làm gì”.
“Cảm xúc của anh, yêu cầu của anh có chỗ nào không hợp lý?”.
“Lâm Tự”. Lạc Trần đứng bật dậy trên giường, Lâm Tự cũng đã quá kích động đứng dậy nói từ lâu. Anh quá cao, ít nhiều cũng khiến cô cảm thấy có áp lực. “Anh cứ nhất định phải tranh luận đề tài vô vị này với em vào lúc nửa đêm hay sao?”.
“Ý em là anh vô cớ gây sự?”. Lâm Tự sầm mặt, lúc này anh đã thật sự tức giận.
“Lâm Tự, anh bình tĩnh lại đi. Nếu anh vì chuyện em ngủ lại chỗ Lạc Sa, không mở máy di động mà tức giận, em có thể nhận lỗi, em xin lỗi, thế đã được chưa? Ngày mai cả hai chúng ta đều có việc, kết quả của cuộc tranh luận ngày hôm nay cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống ngày mai, những gì anh nói đều đúng cả, em sẽ sửa chữa”. Lạc Trần cho rằng cô có nói gì với Lâm Tự cũng đều là vô ích, vì thế tốt nhất là không nên tranh cãi nhiều, cứ nhượng bộ anh, để anh cảm thấy anh đang điều khiển được mọi việc, dù sao thì cô cũng chẳng thiệt hại gì, cãi nhau xem ai hơn ai, thật vô nghĩa.
Lâm Tự sao có thể không nhận ra thái độ qua loa đại khái của Lạc Trần: “Em đang dỗ trẻ con chắc? Em sẽ sửa? Cái chính là trong lòng em không nghĩ như thế”.
“Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?”. Lạc Trần cảm thấy mình thật sự cũng hết cách rồi.
Nghe Lạc Trần hỏi thế cứ như anh là tên vô lại vậy, Lâm Tự vốn không muốn xảy ra chuyện như thế này. Cô ấy định lên mặt làm cao gì chứ? Lâm Tự đâu phải không thể sống thiếu cô, cần gì quan tâm cô qua lại với ai, cần gì quan tâm trong mắt cô có anh hay không, cần gì quan tâm trong tim cô có ai? Khi cô yêu anh, anh cũng c