pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.

là của cô, nhưng lại vĩnh viễn không thể thuộc về cô.
“Em nghĩ em muốn đi là đi, muốn ở là ở, anh không thể quản em được phải không? Tìm ông nội để nói chuyện, việc đấy mà em cũng nghĩ ra được! Em có biết nhà họ Lâm anh chưa từng có tiền lệ ly hôn không, di huấn của tổ tiên chính là phải Hòa hợp!”.
“Không phải, lúc đầu ký hợp đồng chẳng phải đã ghi rõ, chỉ cần em trả tiền, cuộc hôn nhân giữa chúng ta sẽ kết thúc sao?”. Điều này, Lạc Trần nhớ rất rõ.
“Em cũng từng nói, dù có trả tiền rồi, chỉ cần anh không đồng ý thì em sẽ không ra đi. Em đừng chỉ biết tố cáo người khác thất tín”. Lâm Tự châm biếm nói.
Đúng vậy, Lạc Trần cảm thấy mình đúng là không giữ chữ tín, đã hứa rồi nhưng lại không muốn thực hiện, những việc mà cô phải chịu thiệt thì cô không muốn làm. Ích kỷ ư? Tùy tiện ư? Cũng có thể, Lạc Trần không có gì để biện giải. Lâm Tự thậm chí không hề có người phụ nữ khác, không hề có một vết tích gì về sự thiếu chung thủy, trong mắt người khác, việc cô vội vã muốn bỏ đi như thế thật khó hiểu. Nhưng bây giờ Lạc Trần chỉ mong sống cuộc sống giản dị cùng Lạc Sa, một cuộc sống không có Lâm Tự. Suy nghĩ đó một khi đã hình thành thì lập tức phát triển mạnh mẽ, không thể khống chế được.
“Lâm Tự, anh muốn em cứ ở bên anh như thế này đến hết đời sao?”.
“Có gì không đúng?”.
“Lâm Tự, có phải anh cho rằng em cũng giống như bác Vương, có một vị trí ở trong nhà anh, trong cuộc sống của anh, dù là quyền lợi hay nghĩa vụ, đều có giới hạn nhất định? Việc anh cần làm chính là cho em loại phúc lợi tốt nhất, để em hết lòng hết sức với anh, còn phải ôm sự cảm kích trong lòng nữa. Hay là, tại em không biết tự thỏa mãn. Bởi vì bây giờ em đã dần dần hiểu ra em muốn gì, không muốn gì”. Lạc Trần nhìn Lâm Tự, thấy thật chua xót.
“Em cũng muốn giữ lấy anh, cứ thế này mà giữ anh mãi, suốt đời suốt kiếp, bất luận là anh có yêu em hay không, chỉ cần nhìn thấy anh là được, chỉ cần được ở bên cạnh anh, thế cũng đủ hạnh phúc rồi. Nhưng cuộc đời này rất dài, em cần có tình yêu để cổ vũ mình, dù chỉ là tình yêu đơn phương của em dành cho anh thôi cũng được. Nhưng anh không cần tình yêu của em, thậm chí không cho phép em yêu anh. Lâm Tự, em không thể chống lại bản thân mình, em không thể cứ chiến đấu với chính mình được, như thế thật sự rất mệt mỏi”. Lạc Trần vô thức kéo chiếc gối lại ôm chặt.
“Rời đi, có thể chỉ là tùy tiện làm bậy, có thể em sẽ hối hận. Nhưng nếu sống cùng nhau, em sợ em sẽ lại yêu anh, em không muốn phải trải qua cảm xúc đau khổ như thế một lần nữa, thậm chí là vài lần, là vô số lần lặp đi lặp lại không ngừng. em muốn nhân lúc mình vẫn đang kiểm soát được bản thân, rời xa anh”.
“Em hoàn toàn không có ý định nói với anh những tình cảm này, đối với anh, tất cả đều chỉ là hão huyền, nhưng đấy là những gì em nghĩ. Cũng có thể trước khi nói với anh, em đã không suy nghĩ kĩ. Nhưng bây giờ em chắc chắn, Lâm Tự, em chắc chắn việc mình muốn rời xa anh”. Lạc Trần chưa bao giờ nói với Lâm Tự rằng cô yêu anh. Cô không có ý định dùng tình yêu của mình để đổi hay đòi hỏi điều gì. Cô cho rằng tình yêu đối với những người biết yêu, không cần nói cũng có thể hiểu được; tình yêu đối với những người không biết yêu thì chỉ uổng phí. Vì vậy khi cô thừa nhận rằng mình yêu anh, cũng là lúc Lạc Trần muốn nói lời cáo biệt với tình yêu đó.
Đúng là, đối với Lâm Tự, tình cảm là thứ hão huyền, đấy không phải vấn đề anh có thể giải quyết. Vì yêu, nên mới ra đi, kiểu logic gì vậy? Cứ như mượn danh nghĩa của tình yêu thì việc gì cũng có thể được hiểu, được tha thứ vậy, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lâm Tự ghét từ này. Nó công khai phá hoại mọi trật tự, giờ nó đang phá hoại trật tự của chính anh. Lâm Tự xoa huyệt thái dương, dù sao Lạc Trần chịu nói ra cũng đã là một chuyện tốt rồi.
“Lạc Trần, anh nghĩ, anh đã hiểu ý em. Nhưng muốn thay đổi, muốn ra đi để từ bỏ, đối với em co thể chẳng có tác dụng gì. Không phải cứ rời xa anh là em sẽ an toàn, là em sẽ không bị làm phiền nữa, không bị tổn thương nữa. Em hãy nghĩ dưới một góc độ khác xem, những thứ em cho là tồi tệ nhất, xấu xa nhất mà chúng ta đã cùng trải qua cũng chỉ đến thế mà thôi, vì vậy anh tin tương lai nhất định sẽ tốt hơn hiện tại”.
“Chi bằng thế này, chúng ta hãy cùng Lạc Sa chung sống một thời gian, đợi đến khi em có thể tự mình lo liệu cho cuộc sống của em và em trai, đợi đến khi em biết rõ mình thật sự muốn gì, chúng ta lại bàn đến vấn đề này cũng chưa muộn”. Lâm Tự cố gắng để lời nói của mình có sức thuyết phục hết mức có thể, tỏ ra thành khẩn hết mức có thể, vì anh cũng không chắc chắn liệu mình có thể khiến Lạc Trần từ bỏ ý định đó hay không.
Lạc Trần thấy những điều Lâm Tự nói cũng không phải không có lý, nhưng cô lại cảm thấy mình đã moi hết tim gan ra tâm sự như thế mà lại dễ dàng bị anh hóa giải, dường như những gì cô nói cô làm trước đó đều trở thành vô ích. Lạc Trần biết rõ mình đã từng quyết tâm như thế nào, sao bây giờ trước mặt Lâm Tự lại trở nên ấu trĩ đến thế? Lạc Trần nhận thấy có điều gì đó không ổn, nhưng cô không thể x