Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.

lòng, thấy hai chị em làm thế, lặng lẽ bưng bác cơm lên, che giấu những giọt lệ đã tràn ra ngoài. Lạc Trần vẫn rất điềm tĩnh, thái độ của cô bao giờ cũng khiến người khác cảm thấy dễ chịu thoải mái.
Lâm Tự ngồi ở phòng khách xem tin tức, đợi Lạc Trần xong việc rồi cùng lên nhà. Qua bữa cơm tối nay, Lâm Tự càng thêm chắc chắn quyết định trước đó của mình là rất khả thi.
Lạc Trần dặn dò Lạc Sa mấy câu rồi mới đi đến nói với Lâm Tự, “Chúng ta lên thôi”.






Thừa Nhận Tình Yêu Sẽ Là Từ Biệt
Về đến nhà, Lâm Tự chưa nói gì ngay với Lạc Trần mà đi thẳng về phòng tắm rửa, thay quần áo. Anh nghĩ nếu đã có dự định như vậy rồi thì cũng không cần phải quá vội vàng.
Lạc Trần cũng về phòng mình thay quần áo. Hôm nay cô đột nhiên đưa ra đề nghị muốn chuyển đi, thực sự cũng cảm thấy có chút lỗ mãng, nhưng cả ngày hôm nay, khi ở một mình cô đã suy nghĩ rất kỹ rồi, thấy quyết định của mình không có gì là sai cả. Không biết từ bao giờ, ý nghĩ phải rời xa Lâm Tự đã bén rễ trong lòng cô.
Lạc Trần lấy một cái đệm, để xuống đất rồi ngồi lên. Sàn nhà rất ấm. Cô dựa vào giường, ngồi đợi Lâm Tự vào. Trong căn nhà này thật sự không có nơi nào thích hợp để nói chuyện.
Lúc Lâm Tự vào thì Lạc Trần đang ngồi trên sàn nhà, cúi đầu đọc sách. Mái tóc dày thả xuôi xuống, chỉ để lộ ra phần gáy trắng nõn phía sau, toàn thân cô toát ra sự uể oải và mê hoặc. Lâm Tự cảm thấy tay mình như không thể điểu khiển được nữa, tê đi, muốn hất mái tóc của cô lên, vuốt ve chiếc cổ xinh đẹp kia, còn muốn vuốt ve xuống cả phía dưới nữa. Tay anh rất tê, dường như trái tim cũng theo đó mà tê dại.
“Đập thông hai căn hộ, hoặc mua một căn nhà mới”.
Lạc Trần không biết làm thế nào để mở miệng từ chối ý tốt của Lâm Tự, nói rõ suy nghĩ của mình. Nửa năm nay, thái độ của anh đối với cô đều rất nhẫn nhịn. Bây giờ, cô vừa mới đưa ra đề nghị được cùng sống với Lạc Sa, anh lập tức đồng ý mở cửa mời Lạc Sa vào, do vậy Lạc Trần thấy vô cùng cảm kích. Nhưng Lạc Trần nhìn bộ dạng hăng hái của Lâm Tự, cô lại cảm thấy việc này nếu không giải quyết triệt để tận gốc thì không được. Sớm muộn cũng sẽ có ngày, dù không tìm được bất kỳ cái cớ nào, cô cũng sẽ rời đi, rời xa người đàn ông này, rời xa thế giới của anh, tìm đường đi cho chính mình, xây dựng thế giới của riêng bản thân cô. Cho dù bây giờ cô có chiều theo ý muốn của anh, nhưng đến cuối cùng rồi cũng có lúc cô phản bội lại mong muốn ấy mà thôi.
Lạc Trần cẩn thận mở lời, mặc dù cô biết có giải thích thế nào cũng vô ích, bởi vì từ chối bản thân nó đã mang tới sự tổn thương: “Lâm Tự, em vẫn muốn cùng Lạc Sa chuyển ra ngoài”.
“Không cần chuyển đi, để Lạc Sa chuyển về đây”. Lâm Tự kiên nhẫn nhắc lại lần nữa. Mặc dù anh không tin là Lạc Trần không nghe rõ, nhưng anh muốn nhấn mạnh lại ý kiến của mình một lần nữa: Rời đi, tuyệt đối không thể.
“Lâm Tự, Lạc Sa chỉ là một phần của nguyên nhân, phần còn lại là ở em”.
Lâm Tự bóp chặt vai Lạc Trần. Anh biết Lạc Trần muốn nói gì, cô chỉ muốn rời xa anh, đem Lạc Sa ra làm cái cớ mà thôi. “Lúc này phải bình tĩnh”, anh tự nói với chính mình. Hai người vừa rồi còn đang cùng nhau tận hưởng giây phút thân mật, giờ lại ngồi dựa vào nhau nói lời chia tay, Lâm Tự thế nào cũng nghĩ không ra, rốt cuộc cô ấy muốn gì?
“Tại sao?”.
“Lâm Tự, trước kia khi em quyết định sẽ sống với anh, hoàn toàn không phải vì tiền và gia thế nhà họ Lâm. Thứ thôi thúc em làm như vậy là vì nhu cầu của chính bản thân em. Lúc đó em cảm thấy em cần có một chỗ dựa, cần sự ấm áp, anh lại có đầy đủ những thứ ấy”.
“Giờ không phải nữa, hay em không cần nữa?”.
“Em cũng không rõ, những nhu cầu của con người luôn không ngừng nâng cao, vì vậy em lựa chọn ra đi”.
Quá hi vọng, lại không được như mong muốn, kết quả chính là sự chán ghét cực độ đến muốn vứt đi, chỉ ước gì chưa bao giờ gặp anh, ước gì chưa từng có được anh, đấy chính là tâm trạng của Lạc Trần. Cô biết, Lâm Tự đã cho tất cả những thứ anh ấy có thể cho rồi, nhưng chỉ thế thôi thì chưa đủ.
“Em lựa chọn? Em có tư cách gì mà lựa chọn?”. Lâm Tự ngồi dậy, biểu hiện của anh có chút hung hăng.
“Em không có tư cách. Đến việc quan tâm đến em, anh cũng cảm thấy như thế là đã coi trọng em lắm rồi phải không?”. Lạc Trần nói như tự chế giễu mình, “Trải qua những đêm bị anh cố ý lạnh nhạt, trải qua cảm giác tủi nhục khi bị anh xem thường, giờ em chỉ muốn thanh thản ra đi mà thôi”.
“Em muốn, em muốn, em có biết từ ‘muốn’ không thể tùy tiện như thế không, em cần có quyền được ‘muốn’ đấy!”. Lâm Tự đúng là chưa từng nghĩ đến trường hợp anh sẽ bị từ chối, cũng chưa từng nghĩ đến việc Lạc Trần muốn rời bỏ anh.
“Em không nghĩ được nhiều như thế. Chẳng phải anh cũng đã từng nói em phải biết giữ vững lập trường sao, em chỉ làm những gì em muốn”. Tâm trạng Lạc Trần đã có cảm giác ai oán của sự biệt ly rồi. Lâm Tự dù gì cũng đã từng là người cô yêu, họ đã cùng nhau trải qua biết bao thời khắc thân mật ngọt ngào. Một người đàn ông thành công như thế, đã từng


Duck hunt