Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.
ác định được là điều gì.
Đúng rồi, không thể để sau này mới nói được, nếu cứ tiếp tục kéo dài, cô làm sao có đủ dũng khí, làm sao còn quyết tâm? Giờ cô còn phải miễn cưỡng thế này, tương lai chắc cũng chỉ biết nghe lời mà thôi.
“Vậy anh cho em một thời hạn?”.
“Đợi sau khi em tốt nghiệp đại học, chúng ta sẽ bàn tiếp”. Lâm Tự hứa.
“Đến khi đó, anh sẽ trả tự do cho em?”.
Lâm Tự trầm ngâm một lúc: “Lạc Trần, em nên biết rằng trên thế giới này không có sự tự do tuyệt đối. Nếu đến lúc đó mà em vẫn muốn rời xa anh, anh hứa với em là anh sẽ suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề ấy”. Lâm Tự kiên quyết. Anh cho rằng cũng nên để lại đường lui cho cả hai, không nên quá cứng nhắc.
Lâm Tự kéo Lạc Trần về phía mình, ôm cô nằm xuống. Lúc này Lạc Trần mới nhận ra hai người đều không một mảnh vải che thân, cứ thế này mà tiến hành thảo luận, làm sao có thể nghiêm túc đây? Chẳng trách Lâm Tự khéo léo chuyển chủ đề, chỉ vài câu đã hạ được cô. Vừa rồi Lạc Trần mải chìm đắm trong tâm trạng của mình, không cảm thấy gì, giờ mới thấy cái lạnh đang lan tỏa từ trong ra ngoài, bất giác cô rùng mình một cái. Thực ra nhiệt độ trong phòng lúc nào cũng ở mức hơn hai mươi độ C. Nhưng Lạc Trần sợ lạnh, cứ đến mùa đông là cô rất lạnh, chân tay dù có ủ thế nào cũng không ấm.
Lâm Tự áp sát lại, dùng tay ôm chặt lấy đôi bàn chân lạnh giá của cô: “Giờ mới lạnh? Lần sau trang bị vũ khí đầy đủ rồi hãy tham gia đàm phán”.
Lạc Trần rúc vào lòng Lâm Tự. Nằm trong vòng tay của anh thật ấm áp, có lẽ đến lúc cô không còn cảm giác với sự ấm áp này nữa, khi ấy mới có thể thật sự rời đi. Lạc Trần cứ thế thiếp đi trong những suy nghĩ hỗn loạn của mình cùng hơi thở đều đều và vòng tay ấm áp của Lâm Tự.
Hai Khả Năng Xấu, Chọn Khả Năng Ít Xấu Hơn
Đêm đó, Lạc Trần ngủ rất ngon. Khi cô tỉnh dậy, ánh mặt trời mùa đông đã hắt vào phòng, không khí cũng thêm phần ấm áp. Lâm Tự vẫn đang say giấc bên cạnh cô. Lạc Trần chưa bao giờ nhìn thấy anh như thế này, khuôn mặt trong giấc ngủ say vẫn không chút biểu cảm như thế, lông mi vừa dài vừa dày. Tư thế ngủ của Lâm Tự cũng giống như con người anh, ngay ngắn, cẩn thận, dường như ngay cả khi ngủ anh cũng không hoàn toàn thả lỏng cơ thể mình. Nhìn Lâm Tự như thế, tự nhiên trong lòng Lạc Trần dấy lên sự thương xót, anh ấy mới hơn 20 tuổi đã phải gánh vác cả Hoa Lâm. Gánh trên vai nhiều trách nhiệm như thế, Lâm Tự chắc chắn chưa từng được chơi đùa như cô và Lạc Sa, anh chỉ ở nhà luyện tập thể thao, ngoài ra còn có sở thích gì không? Ít nhất là sau khi Lạc Trần chuyển đến đây, cô chưa từng thấy bao giờ.
Hôm qua còn thề thốt rằng phải ra đi, nay vì anh nể mặt mà nằm chung giường một đêm, đã bắt đầu quan tâm đến anh, tâm trạng lại bắt đầu chuyển động quanh anh! Lạc Trần thấy mình thật chẳng có chí khí chút nào, buồn phiền cúi đầu, định dậy, sáng nay cô có tiết học. Còn Lâm Tự thì cứ để cho anh ngủ vậy.
Thực ra Lâm Tự đã tỉnh trước cả Lạc Trần, đồng hồ sinh học của anh rất chuẩn, đấy là thói quen đã được hình thành từ nhiều năm nay. Anh mở mắt, nhìn sang Lạc Trần đang ngủ say bên cạnh mình. Việc này đối với anh mà nói đúng là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ, anh hình như chưa từng ngủ cùng giường với người khác bao giờ, nhưng xem ra cảm giác cũng không tồi.
Lạc Trần cuốn hết chăn vào người mình, nằm co lại một bên, trên người anh chỉ có một góc chăn. Lâm Tự phải kéo phần chăn mà Lạc Trần đang ôm chặt ra, mới gọi là miễn cưỡng đắp đủ cho mình. Cũng may nhiệt độ trong phòng cũng ấm, nếu không chắc anh đã bị cảm rồi. Trên chăn vẫn lưu lại hơi ấm của Lạc Trần, Lâm Tự nhắm mắt lại dùng hơi ấm đó tự sưởi ấm bản thân. Mấy ngày gần đây, anh thấy trái tim mình thật mệt mỏi. Nhưng không thể phủ nhận, một phần nào đó trong những lời Lạc Trần nói tối hôm qua khiến anh cảm thấy rất vui. Lúc đó, anh chỉ lo khuyên giải cô, giờ nhớ lại, những lời đó có thể được coi là những lời tỏ tình của Lạc Trần, cô có thể sẽ lại yêu anh.
“Cũng sống cùng luôn.”
Lạc Sa không nói gì nữa. Mặc dù cậu và chị có thể ở cùng với nhau, nhưng anh Lâm – cậu chưa từng bị ai yêu cầu phải gọi Lâm Tự là anh rể, vì vậy vẫn quen miệng chưa sửa – đã cướp mất chị gái cậu, vì thế theo bản năng cậu không thích Lâm Tự. Mặt khác, cậu còn cảm thấy có chút sợ Lâm Tự, cảm thấy anh ấy thật khó hiểu. Sống cùng với anh ấy là điều mà Lạc Sa chưa từng nghĩ đến.
“Chị!” Lạc Sa do dự, có thể sống cùng với chị thì đương nhiên là tốt, nhưng cứ nghĩ đến cảnh tượng của bữa ăn tối ngày hôm qua, cậu biết, những ngày sau này chắc chắn sẽ ngột ngạt như thế, “Em đúng là muốn ở cùng với chị, nhưng sống cùng anh Lâm thì em sẽ không thấy thoải mái.”
Lạc Trần mím môi nhìn Lạc Sa. Cô cảm thấy mình thật không xứng đáng là người chị tốt, không thể lúc nào cũng đặt lợi ích của Lạc Sa lên trước, lại càng chẳng được gọi là người vợ tốt bởi cô chưa từng quan tâm đến Lâm Tự. Anh là người đàn ông của cô, nhưng những việc liên quan đến anh cô chưa từng quan tâm.
Ngược lại, hai người họ lại dù