Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
Kinh Dương thu dọn xong mới đi ra. Đôi khi, càng để ý thì sự việc càng loạn, càng không muốn đối mặt. Sở Kinh Dương vỗ vai cô, nói: “Đồ trong tủ lạnh nhớ phải ăn đấy”. Sau đó, anh quay sang gật đầu với Lâm Tự rồi mới rời đi.
Lâm Tự cũng gật đầu. Trông giống như anh đã không còn giữ thái độ đề phòng, tức giận vì muốn giữ vợ nữa. Thực tế, Lâm Tự dù có phong độ tới đâu thì cũng không thể giữ hình tượng đó vào lúc này được.
Lạc Trần đi ra đóng cửa lại.
“Sao anh lại quay về?” Lạc Trần hỏi.
Lâm Tự không trả lời cô. Mặc dù anh biết làm thế thì hơi trẻ con, nhưng anh ghét nhất là bộ dạng lúc nào cũng thản nhiên như không có chuyện gì đó.
“Anh ăn cơm chưa?” Lạc Trần lại hỏi.
Lâm Tự ngẩng đầu lên: “Sở Kinh Dương thường xuyên đến đây sao?”
“Ừ, đến hai lần.”
“Em không biết đường mà tránh hay sao? Đừng có nói với anh, em không biết Sở Kinh Dương có tình cảm với em.”
“Có, anh ta đã từng nói.”
“Thế sao em lại ở riêng với anh ta?”
“Anh ta cũng chẳng có ác ý gì.”
“Sao em lại có thể tùy tiện như thế?”
Lạc Trần nghe ra sự trách móc trong câu nói của Lâm Tự, đột nhiên cô cũng nổi giận: “Thì ra trong mắt anh, em là một cô gái tùy tiện! Vì vậy, anh mới thích thì gọi em tới, không thích thì đuổi em đi, có thể không cần tôn trọng bất kỳ ý kiến nào của em mà tự ý sắp xếp, có thể không để ý tới suy nghĩ của em, tùy tiện giày vò em! Em đúng là đã quá tùy tiện với anh rồi, em đối với những người đàn ông khác cũng tùy tiện như thế, anh cứ liệu mà làm!”
Dù không vui tới mức nào, Lâm Tự cũng cố hết sức để giữ cho giọng mình được ôn hòa. Khi Lạc Trần cao giọng, anh lại cảm thấy mình bình tĩnh hơn: “Lăng Lạc Trần, anh rất ghét người khác giở trò giận dỗi với mình. Có việc gì thì cứ nói rõ ra để giải quyết, cãi nhau chỉ hao tâm tổn sức, cũng chẳng có ích gì”.
Lạc Trần luôn cảm thấy thái độ của Lâm Tự đối với cô từ đầu tới cuối luôn là đứng từ trên cao mà nhìn xuống, thứ mà cô muốn không phải một danh phận mà là một sự đối xử bình đẳng. Trong tình huống thế này, làm sao bọn họ có thể tiếp tục nói chuyện, làm sao có thể tiếp tục trao đổi với nhau đây? Mặc dù dường như việc gì anh làm cũng là vì Lạc Trần, làm theo ý muốn của Lạc Trần, nhưng còn anh thì sao, anh nghĩ gì? Anh muốn gì cũng chưa bao giờ nói ra, cứ để mặc Lạc Trần tự mày mò. Cũng có thể anh cho rằng anh như thế cũng đã là cố gắng lắm rồi, đã đủ nhẫn nhịn rồi. Nhưng thực ra anh không biết thứ Lạc Trần thật sự cần là gì, dù sao như hiện nay cũng không phải là thứ mà cô muốn. Lạc Trần cũng muốn cho đi, cũng muốn được người khác cần tới chứ không đơn giản chỉ luôn là người nhận.
Thăm Dò, Lùi Bước
Lạc Trần ngồi xuống ghế sofa. Cô cảm thấy thái độ của mình cũng có chút vấn đề, cô thật sự muốn nhiều như thế hay là vì trong lòng có sự oán giận. Cũng có thể vì cô quá quan tâm tới anh. Lạc Trần không muốn ép anh, cũng không muốn anh vì cô mà thay đổi điều gì, chỉ mong tình cảm giữa cả hai không quá khiên cưỡng.
“Lâm Tự, em qua lại với Sở Kinh Dương, tại sao anh lại không vui?”
“Thế em nghĩ là anh nên vui sao? Người phụ nữ của anh ở một mình trong phòng cùng với người đàn ông có ý đồ rõ ràng với cô ấy, em cho rằng anh phải nghĩ thế nào?” Lâm Tự vẫn giữ thái độ nghiêm túc, ngữ khí không phải chất vấn mà tràn đầy châm biếm.
“Lâm Tự, anh nên tin tưởng em.”
“Có trách nhiệm với mình rồi mới có thể có trách nhiệm với người khác được.”
“Em hứa với người ta nhưng lại không làm được, đấy là có trách nhiệm với bản thân, có trách nhiệm với người khác hay sao?”
Suy nghĩ của Lâm Tự cũng có phần gia trưởng, anh cảm thấy không cần thiết phải bàn tới vấn đề trách nhiệm với phụ nữ. Phụ nữ chỉ cần an phận ở nhà là được rồi, thế giới bên ngoài chính là bầu trời của những người đàn ông, đánh nhau cũng là việc của đàn ông, chịu trách nhiệm cũng là việc mà đàn ông mới phải suy nghĩ. Nhưng Lạc Trần hình như có tư tưởng của riêng mình, cô căn bản là không hiểu được quan điểm của anh.
“Vâng, đã hứa thì nhất định phải cố gắng làm bằng được. Nhưng nếu đã rất cố gắng rồi mà vẫn chưa làm tốt thì cần gì phải cố gắng thêm nữa? Miễn cưỡng bản thân mình như thế, người xung quanh cũng không cảm thấy vui vẻ gì. Thực ra, nếu không phải là vì gia đình, anh cũng sẽ chẳng để tâm đến việc em có ra đi hay không. Anh chỉ muốn tuân thủ nguyên tắc mà thôi. Nhưng em lại cho rằng cuộc sống thì nên thuận theo mong muốn của trái tim.” Đột nhiên Lạc Trần nhoẻn cười, nụ cười rất điềm tĩnh, “Em biết suy nghĩ của em không thực tế, tùy tiện làm theo ý mình là việc thật sự không nên. Có thể vì anh đã tạo cho em một môi trường quá yên bình mới khiến em càng muốn nhiều hơn”.
Lâm Tự vốn đã định nói lại, nhưng thấy Lạc Trần cười thản nhiên như thế, dáng điệu thoải mái như thế, anh cảm thấy dù mình có nói gì thì cũng không thể giải quyết được vấn đề, bởi vì Lạc Trần đúng là đã không hạnh phúc. Thực ra, ép buộc người khác làm những việc người ta không muốn sẽ khiến chính mình cảm thấy rất khó chịu,