Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.
ơng, bất lực lắc đầu, từ chối không cho anh vào xem ra cũng không được lịch sự lắm. Lạc Trần lấy chìa khóa ra, mở cửa: “Anh vào đi”.
Sở Kinh Dương nhấc mấy cái túi bên cạnh lên, sải bước vào trong. Vẻ ngoài tuấn tú của anh kết hợp với mấy túi đồ của các bà nội trợ này, không hiểu sao lại không thấy quá đối lập.
Lạc Trần nhìn người đứng trước mặt mình, hoàn toàn không giống Sở Kinh Dương chút nào, “Không phải, Sở Kinh Dương, từ ngày anh giúp em bắt được bọn giết người cướp của kia, em đã hoàn toàn quên hết mọi chuyện lúc trước rồi. Mặc dù nói như thế nghe có vẻ khá thực dụng, có điều em cho rằng, dù trước kia anh từng bắt nạt em nhưng cũng đã giúp đỡ em. Bất luận thế nào, em cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước ý tốt của anh được”.
Nghĩ một lúc, cuối cùng Lạc Trần quyết định, nói tiếp: “Nếu anh đồng ý, có thể giống như Mông Mông làm bạn của em, còn những thứ khác thì không được”.
“Lâm Tự tốt đến thế, có thể khiến em một lòng một dạ như vậy sao?” Sở Kinh Dương nhìn Lạc Trần, chầm chậm hỏi.
Lạc Trần cười tự giễu. Vừa rồi chẳng phải cô còn nghĩ đến việc trốn chạy sao, như vậy có được gọi là một lòng một dạ không? Nhưng những điều đó không cần phải giải thích với Sở Kinh Dương. “Sở Kinh Dương, em và Lâm Tự kết hôn cũng được một thời gian rồi. Chuyện giữa bọn em không phải chỉ một hai câu là có thể nói rõ hết được, em cũng không muốn kể với người ngoài. Nhưng em có thể chắc chắn rằng, chuyện giữa anh và em là không thể.”
“Lạc Trần, Lâm Tự đối với em có tốt không? Kết hôn mà còn phải ký hợp đồng, em không cảm thấy bất công sao?” Sở Kinh Dương biết, nhắc đến chuyện này trước mặt Lạc Trần không khác gì tát thẳng vào mặt cô, có điều anh không thể nhịn hơn được nữa. Việc anh bị từ chối không quan trọng, nhưng nhìn cảnh người mình thương yêu phải nhẫn nhục chịu đựng như thế, ai mà chẳng đau lòng.
Ánh mắt Lạc Trần lập tức trở nên sắc nhọn, khuôn mặt vốn đã trắng bệch nay còn trắng hơn, ai đã giúp Sở Kinh Dương đào bới vết thương riêng tư này chứ. “Làm sao anh biết?” Lạc Trần không cho là có ai tiết lộ chuyện này với Sở Kinh Dương, nhưng đến cả chuyện cha mẹ nuôi cô anh cũng điều tra ra thì việc tìm hiểu được những chuyện thế này cũng không lấy gì làm lạ. Có điều, Sở Kinh Dương không hề biết chân tướng của sự việc, chỗ cô cũng thế, chỗ Lâm Tự cũng vậy, chẳng qua cũng chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi. “Tôi vì tiền mà lấy người ta là chuyện của tôi, không đến lượt anh phải lo.”
Sở Kinh Dương lập tức đứng thẳng người dậy, áp sát Lạc Trần. Lạc Trần giơ tay đẩy Sở Kinh Dương ra, trong lòng buồn phiền, sói dù có đội lốt người thì cũng vẫn là sói, sao mình lại cho anh ta vào cơ chứ?
Sở Kinh Dương túm lấy Lạc Trần: “Anh vẫn luôn cảm thấy thời gian em kết hôn thật quá trùng hợp. Quả nhiên đúng là vì tiền mà lấy anh ta!”. Anh đã cố gắng kiềm chế không để tình cảm của mình bộc lộ qua giọng nói nhưng vẫn khiến cho người khác phải khiếp sợ.
“Biết rồi thì anh còn hỏi làm gì?” Vốn cô vẫn cảm thấy xấu hổ vì việc đó, nay bị Sở Kinh Dương truy hỏi, đột nhiên cô thấy tức giận, giơ tay ra định đánh Sở Kinh Dương.
Sở Kinh Dương càng giữ chặt Lạc Trần hơn, dường như tất cả những gì muốn nói đều nhờ hành động này nói hộ cả rồi. Anh nhìn chăm chăm vào Lạc Trần, không nói gì nữa. Sự tức giận trong đáy mắt anh dần dần bị cảm giác bi thương thay thế. Người con gái mà anh yêu lại bị người khác bắt nạt mà không hề có chút phản kháng. Mặc dù cô lúc nào cũng xù lông lên để tự bảo vệ mình nhưng mỗi lần tổn thương đều là chính bản thân cô. Cô phòng bị, nhưng lại dễ dàng lơ là cảnh giác, cũng có thể ở nơi sâu thẳm trong trái tim mình, cô luôn mong muốn được đối xử tốt hơn? Đối với Sở Kinh Dương cũng thế, anh chỉ cần đối xử với cô tốt hơn một chút cô liền quên hết mọi tổn thương đã khắc sâu trong quá khứ. Một Lạc Trần như thế, sao có thể không khiến người ta đau lòng?
Cảm giác của Sở Kinh Dương ngoài sự kinh ngạc ban đầu, còn lại đều là thương xót khi biết Lạc Trần bị người khác đối xử tệ bạc. Tiếp theo, anh lại bắt đầu tự trách mình, cô ấy gặp phải hoàn cảnh bây giờ không tránh khỏi có lỗi của anh. Nếu cô được hưởng một cuộc sống tốt đẹp ở cô nhi viện thì bây giờ có thể đã trở thành một trong những người cùng lập nghiệp với anh; nếu như cô ấy được gia đình khác nhận nuôi cũng sẽ không gặp phải những tai họa bất ngờ như thế. Quá nhiều giả thiết như gặm nhấm trái tim Sở Kinh Dương, khiến anh bất lực buông thõng hai tay.
“Xin lỗi, Lạc Trần, xin lỗi em.” Sở Kinh Dương đưa tay lên ôm lấy mặt, không ngừng nói lời xin lỗi. Anh không hoàn toàn xin lỗi vì việc mình đã bắt nạt cô thuở nhỏ mà phần lớn là vì sự chậm trễ của mình, vì sự bất lực của bản thân trước những gì mà Lạc Trần đang phải chịu đựng. Toàn bộ những tâm trạng phức tạp đều được chứa đựng trong câu nói này, anh đang thể hiện sự ăn năn hối hận của mình.
“Sở Kinh Dương, sao anh lại trở nên nhiều lời như thế?” Lạc Trần nhìn Sở Kinh Dương, cảm thấy hình như anh đã tự trách bản thân hơi quá. Chuyện giữa cô và Lâm Tự, Lạc Trần nghĩ chắc Sở Kinh Dương đã biết từ lâu r