Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1527 lượt.
ồi, vì vậy cô cũng không cảm thấy khó xử nữa. “Tôi đói rồi, không phải anh định làm cơm à?”
Sở Kinh Dương từ từ ngẩng đầu lên: “Ừ, em nghỉ một lát đi, anh xong ngay đây”.
“Tôi sẽ giúp một tay.” Lạc Trần nói xong liền cầm thớt đi rửa. Nếu cô ngồi một mình sẽ khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung, thà làm mấy việc đơn giản này còn hơn, có thể phân tán bớt sự tập trung của bản thân.
Sở Kinh Dương muốn làm món bíp tết. Thịt đã sẵn sàng, anh lấy tô ra cho thịt vào, thêm gia vị rồi ướp một lúc. Sau đó lại lấy súp lơ xanh, hành tây, cà rốt, nấm hương và các loại rau ăn kèm khác, bảo Lạc Trần đi rửa rồi cắt cho vừa ăn. Còn anh chuyên tâm vào việc ướp thịt. Món bò bíp tết này vốn là món ăn bí truyền mà sư phụ anh không có ý định dạy cho ai, chỉ có anh mới được truyền dạy, mặc dù gia vị và dụng cụ nấu ăn ở đây không thể so sánh được với nhà hàng, nhưng Sở Kinh Dương chắc chắn mùi vị của nó cũng phải đạt đến bảy, tám phần.
Cả hai đều cúi đầu im lặng làm việc của mình, chỉ thỉnh thoảng mới có chút tiếng động khi hai người chuyển đồ cho nhau. Sở Kinh Dương ướp thịt xong, quay sang xem Lạc Trần cắt rau. Lạc Trần thái rau rất đều, sắp xếp cũng rất đẹp măt. Không hiểu cơm cô nấu mùi vị sẽ thế nào, Sở Kinh Dương thầm nghĩ. Anh nhìn Lạc Trần, cảm thấy người có thái độ sống nghiêm túc như cô khi nấu cơm chắc chắn cũng sẽ rất chuyên tâm. Đây chính là người mà anh muốn bảo vệ, mặc dù đã bỏ lỡ vài năm, nhưng sau này chỉ cần cô ấy muốn, anh sẽ cố gắng giúp cô thực hiện cho bằng được.
Cầm một chiếc đĩa nhỏ, anh lấy phô mai dạng bột và bơ ra pha chế loại nước dùng để nướng bánh mỳ, sau đó lấy loại bánh mỳ làm bằng lúa mạch nguyên chất mà mình đã mua ra, cắt lát. Thấy Lạc Trần đã gần xong, anh nói với cô: “Phần tiếp theo để anh làm nốt, anh không muốn người em bị ám mùi. Em thu dọn đi, chuẩn bị ăn cơm”. Lạc Trần thấy căn bếp này quả là hơi nhỏ, cũng chẳng có gì cô giúp được nữa cả, “Chúng ta ăn trong phòng đi”, đây là lần đầu tiên Sở Kinh Dương thể hiện tay nghề, cô cảm thấy nếu ăn trong bếp thì có vẻ không coi trọng thành ý của người ta lắm.
“Được, em xếp bát đũa đi.” Sở Kinh Dương chuyển bàn ăn ra phòng ngoài. Bọn hộ đành một người ngồi trên giường, một người ngồi ghế, sofa thì hơi thấp.
Quả nhiên, chỉ một lúc sau, bò bíp tết và bánh mỳ nướng đã được làm xong, trang trí thêm với rau thơm và loại nước xốt do Sở Kinh Dương pha chế nhìn lại càng hấp dẫn. Lạc Trần thấy chỉ nhìn thôi cũng đủ biết là thơm ngon đến mức nào rồi.
Sở Kinh Dương vươn người qua rót cho Lạc Trần một cốc nước lọc. “Không phải là nên uống rượu vang sao?” Lạc Trần thực ra cũng không hiểu biết mấy chuyện này, nhưng cô đã từng ăn cơm tây nên cũng biết là nên uống với rượu.
Sở Kinh Dương nghe thấy thế thì mỉm cười: “Anh thì cho rằng cơm tây cũng không quá câu nệ, mình cảm thấy ngon miệng là được. Mua rượu đến, anh lại sợ em cho rằng anh có âm mưu gì”.
“Anh có cố thế nào thì cũng không thể giống chính nhân quân tử đâu. Giờ nhìn anh như kẻ đang có ý đồ đen tối ấy.” Trong câu nói của Lạc Trần như có ý đùa. Sở Kinh Dương cảm thấy Lạc Trần không còn quá cảnh giác đề phòng với anh nữa, dường như quan hệ của hai người đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Đồ ăn ngon luôn khiến người ta có cảm giác thỏa mãn. Cũng có thể chính vì thế mà Lạc Trần cảm thấy phiền não giảm đi rất nhiều.
Trong khi tâm trạng của Lạc Trần dần bình tĩnh thì Lâm Tự lại một bụng lo lắng, rối như tơ vò. Anh rất may mắn, dường như vừa xuống máy bay là bắt được ngay chuyến quay trở về. Nếu đã quyết tâm quay về, Lâm Tự cũng không muốn suy nghĩ đến việc mình có nên làm thế hay không nữa, trong đầu anh giờ chỉ còn toàn hình ảnh của Lạc Trần và suy nghĩ phải làm thế nào để hóa giải hết những mâu thuẫn chồng chéo giữa hai người. Anh không nắm chắc một chút khả năng thành công nào. Lạc Trần chưa bao giờ nằm trong tầm kiểm soát của anh, hoặc cũng có thể vì anh chưa bao giờ có ý định kiểm soát, nắm giữ cô. Lâm Tự cũng không rõ.
Lâm Tự không về nhà, xuống máy bay là đi thẳng đến đại học C. Anh cảm thấy cho dù kết quả có thế nào thì hai người trực tiếp gặp mặt nói chuyện vẫn tốt hơn.
Cho dù chưa bao giờ nghĩ tới việc chia tay Lạc Trần nhưng cuộc hôn nhân của hai người có thể kéo dài bao lâu cũng không phải là việc anh có thể một mình quyết định. Lâm Tự biết, bất luận là Lạc Trần muốn độc chiếm anh như thế nào, bất luận là anh thích cô ra sao thì hôn nhân không phải là chuyện của cá nhân anh mà là chuyện liên quan tới cả gia tộc, cả tập đoàn Hoa Lâm. Thủ thành không phải là lý tưởng của anh, mở rộng bờ cõi mới là thứ anh khát vọng. Nếu thật sự phải đem sở thích cá nhân của mình ra để đánh đổi, anh sẽ lấy đại cục làm trọng.
Bởi vì chưa bao giờ đến phòng ký túc của Lạc Trần, Lâm Tự đành phải ra chỗ bảo vệ để hỏi. Người ngồi ở phòng bảo vệ vẫn là dì quản lý trước đó, ngày xưa khi anh còn là cán bộ của Hội sinh viên cũng thường xuyên gặp dì. Lâm Tự nói muốn tìm một người, dì quản lý lập tức lấy sổ đăng ký ra, hai tay đưa cho anh. Lâm Tự cho rằng mình đến không báo trước sẽ t