Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.
anh phim ảnh nước ngoài: mua, dịch và làm công tác quảng bá trong nước. Anh là người có con mắt độc đáo, những bộ phim anh chọn đều nắm bắt rất tốt thị hiếu trong nước. Mới bắt đầu, anh chỉ chọn những bộ phim điện ảnh nghệ thuật ngắn, do Mông Mông và Lạc Trần tiến hành làm phụ đề, hoàn toàn không làm phối âm hậu kỳ, đưa ra các rạp chiếu phim vừa và nhỏ công chiếu. Những tác phẩm điện ảnh được giữ tối đa nguyên gốc này nhanh chóng có được một lượng khán giả cố định. Tiền vốn anh bỏ ra mua những bộ phim đã hoàn chỉnh này rất thấp, vì thế dù ban đầu không kiếm được nhiều nhưng cũng đủ hòa vốn.
“Sở Kinh Dương, anh được lắm, một bộ phim như thế mà anh cũng tìm ra”.
“Đề tài về nhi đồng các em dịch không có vấn đề gì chứ?”
“Nói gì thế, còn có việc mà Tuyệt Đại Song Kiều bọn em không làm được hay sao?”
Sợ Mông Mông càng nói càng lạc đề, Lạc Trần vội vàng cắt ngang: “Sở Kinh Dương, khoảng bao giờ thì anh cần bản dịch?”.
“Không vội. Lần đầu tiên nên hai em cứ từ từ làm. Đây là chi phí tài liệu.” Sở Kinh Dương lấy ra một chiếc phong bì, “Hai em phải mua một vài cuốn từ điển, sách liên quan và tra một vài tài liệu khác, chi tiêu cứ lấy ở đây. Còn nữa, các em nên chú ý tới việc tích lũy tư liệu, nên lập một kho tư liệu, như thế sẽ tiện cho công việc của các em sau này.”
Lạc Trần vừa định từ chối thì Mông Mông đã đưa tay ra nhận lấy, “Không khách sáo với sếp nữa, bọn em chẳng qua cũng là bán mạng vì anh thôi! Đằng nào cũng bị anh bóc lột, bọn em có nếm chút mùi vị ngọt ngào trước cũng đâu có sao!”. Mông Mông chuyển đề tài: “Sở Kinh Dương, lần đầu tiên em kiếm được tiền, mời anh ăn cơm, anh có nể mặt không?”.
Cô vẫy vẫy chiếc phong bì trong tay.
Sở Kinh Dương từ tốn: “Được thôi, đi nào. Anh mời.” sau đó anh nói nhỏ với Mông Mông, “Đừng có nhòm ngó vào số tiền để mua tài liệu, tiền của hai người anh sẽ giao cho Lạc Trần cầm. Tiền cơm lần này sẽ trừ vào tiền nhuận dịch của em”. Phớt lờ tiếng gào rú của Mông Mông, anh thẳng tay kéo Lạc Trần đi.
Nhà mới của Lạc Trần không có phòng nghe nhìn như ở căn hộ cũ, nếu cô xem ở phòng khách sẽ bị phân tán tư tưởng. Trong tay Lạc Trần mặc dù có kịch bản nhưng cô vẫn muốn nghe từng từ từng chữ mà diễn viên nói. Vì vậy, thời gian này hễ rảnh ra phút nào là cô và Mông Mông liền chui về phòng ký túc của Mông Mông, ở đó Sở Kinh Dương mới mua cho họ một bộ đầu đĩa gia dụng, cũng là để thuận tiện cho việc nghiên cứu và tra tìm tài liệu. Mới bắt tay vào làm khó tránh khỏi khó khăn, bản thân Lạc Trần cũng cảm thấy mình diễn đạt cảm xúc của diễn viên không được tốt lắm, càng đừng nói đến làm được như nguyên bản.
Sở Kinh Dương xem qua bản nháp của hai người nói: “Cũng được. Dù sao cũng chỉ là làm phụ đề nên cũng không ảnh hưởng lắm. Bọn em mới vào ngành này, cứ từ từ tích lũy”. Lạc Trần có thể nhận ra anh không hài lòng.
Lạc Trần quyết định làm lại. Hoàn toàn không phải vì thể diện hay gì cả, Lạc Trần chỉ đơn thuần vì yêu thích bộ phim này, hy vọng có thể đưa nó tới cho khán giả trong nước với chất lượng dịch tốt nhất. Mặc dù cô biết những lời Sở Kinh Dương nói không sai, những người đi xem phụ đề nhất định đã có nền tảng ngôn ngữ cơ sở, phụ đề phim chỉ có tác dụng hỗ trợ mà thôi, nhưng cô không muốn những dòng chữ phụ đề tệ hại này được trình chiếu rộng rãi cho khán giả xem.
Về quyết định của Lạc Trần, Mông Mông không có ý kiến gì, cô cũng cảm thấy nếu đã làm thì phải làm tốt nhất có thể. Vì vậy, Sở Kinh Dương lại xem bản thảo lần hai, lần ba, càng ngày càng gần gũi với nhân vật hơn, ngôn ngữ dịch cũng linh động hơn, có hồn hơn. Tới lần thứ năm, khi Sở Kinh Dương cho chạy cùng phim để xem xong, cười nói: “Được rồi”, thì đã là việc của ba tháng sau.
Bộ phim này dịch không khó, nhưng đọc đống tư liệu về bối cảnh phim, nắm bắt được thần thái của bộ phim, đặc điểm ngôn ngữ của nhân vật, thì lại phải mất rất nhiều thời gian. Sự nỗ lực lần này đã mở ra một cánh cửa khác cho Lạc Trần và Mông Mông, cánh cửa mở sang thế giới điện ảnh.
Sau đó, Lạc Trần, Mông Mông, Sở Kinh Dương, còn cả Lạc Sa nữa, cùng nhau tổ chức ăn mừng. Lạc Trần vì làm bộ phim này mà rất lâu rồi không cùng đi chơi với Lạc Sa. Mỗi ngày có thể dành thời gian xem em học tập thế nào đã là việc khó khăn lắm rồi. Vì vậy, khi Mông Mông đưa ra đề nghị tụ tập, Lạc Trần lập tức nói: “Không được, mình đã hứa với Lạc Sa sau khi kết thúc quá trình dịch sẽ đưa nó đi chơi”.
Mông Mông nói: “Cùng đi đi, dù sao đi ba người thì chắc chắn lại có một kẻ lẻ loi, bốn người là vừa đủ. Để mình gọi điện cho”.
Lạc Trần hoàn toàn không ngại khi đưa Lạc Sa đi giới thiệu với Mông Mông và Sở Kinh Dương. Trong suốt ba tháng tiếp xúc với nhau, Lạc Trần đã hiểu thêm rất nhiều về Mông Mông. Mông Mông không phải là một cô gái chỉ biết ăn chơi, cô ấy rất thú vị, lý giải mọi thứ khá độc đáo và hấp dẫn, suy nghĩ cũng lanh lợi hơn Lạc Trần, rất đáng học tập. Khi họ cùng làm việc với nhau thì nguồn cảm hứng bao giờ cũng đến từ Mông Mông, còn Lạc Trần thì diễn đạt rất có chừng mực, vì thế khi hai người họ làm chung với nhau đều