Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
cảm thấy vui vẻ, đó là quá trình để cả hai học hỏi cùng tiến bộ.
Thường thì Sở Kinh Dương rất tế nhị trong việc bày tỏ ý kiến của mình, nhưng nếu cảm thấy không tốt, anh tuyệt đối không bao giờ nói tốt. Có hai lần, Mông Mông tức tối nhảy vào bóp cổ anh, anh chỉ hỏi: “Có chắc chắn sẽ tốt hơn không?”. Có lần chỉ thay đổi một chữ nhưng Sở Kinh Dương vẫn để ý thấy, điều này khiến họ cảm thấy sự nỗ lực của mình được trân trọng. Vì vậy, nếu trước kia chỉ là khái niệm bạn bè hời hợt, thì bây giờ Lạc Trần đã coi hai người là đồng nghiệp của mình, cùng nhau trải qua những thời khắc đáng trân trọng. Cô đồng ý để Lạc Sa làm quen với họ vì biết Lạc Sa cũng sẽ thích hai người bạn của cô.
Buổi tối hôm đó cả nhóm đi chơi rất vui vẻ, thoải mái. Lạc Sa vì hiếu kì muốn xem bạn của chị mình là người thế nào nên cũng không nói nhiều, chỉ nghe bọn họ thảo luận. Mông Mông vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui vừa hoàn thành tác phẩm đầu tay, nói không ngớt về những điều mình tâm đắc, còn nhắc đến việc bị Sở Kinh Dương chê hết lần này đến lần khác. Vì Mông Mông là người thích pha trò nên Lạc Sa nhanh chóng quý mến cô.
Sở Kinh Dương cũng không tìm cách nói nhiều với Lạc Sa. Anh chỉ hỏi Lạc Sa có hứng thú với việc vẽ áp phích cho phim không, bởi vì mục tiêu trong tương lai của công ty văn hóa Cực Thiên là làm phim và giới thiệu rộng rãi ra thị trường quốc tế, làm cầu nối giao lưu song phương. Lạc Sa rất hứng thú, đặt rất nhiều câu hỏi cho Sở Kinh Dương. Sở Kinh Dương nói nếu cậu suy nghĩ đến đề tài ấy thì sẽ tìm thầy để hướng dẫn cậu. Nhiếp ảnh, hội họa dù sao cũng khá tương đồng, huống hồ Lạc Sa lại học rất lẫn lộn nên có hứng thú với tất cả mọi thứ, đương nhiên sẽ thấy thích thú được tiếp cận lĩnh vực mới này. Cậu nhìn sang Lạc Trần, hy vọng nhận được sự đồng ý của chị. Nhưng Lạc Trần lắc đầu: “Đợi sau khi em lên đại học rồi hãy nói. Hiện giờ các sở thích nghiệp dư của em thực sự đã quá nhiều rồi”. Lạc Trần biết, Lạc Sa có hứng thú với tất cả những thứ có liên quan đến hội họa, vấn đề là dường như cậu vẫn chưa xác định được mục tiêu của mình trong tương lai. Các thầy dạy đều nhận xét Lạc Sa có tài, nhưng chính cậu lại không biết rốt cuộc mình thích gì.
Sở Kinh Dương cũng không nói gì nhiều, chỉ nói với Lạc Sa: “Lúc nào muốn tìm hiểu về lĩnh vực này thì có thể liên hệ với anh. Đương nhiên, trước hết phải được sự đồng ý của chị gái em đã”, vế sau là anh đặc biệt nói với Lạc Trần.
Ăn cơm xong, Sở Kinh Dương đưa mọi người đến xem phim mẫu vừa ra, sau đó lại cùng với mấy nhân viên hậu kì tổ chức tiệc rượu chúc mừng. Lạc Sa cũng bị không khí đó ảnh hưởng, vui vẻ nói với Lạc Trần: “Chị, sau này chị sẽ trở thành người dịch phim phải không? Trên màn hình sẽ xuất hiện tên chị, thật lợi hại!”.
Lạc Trần khoác tay kéo Lạc Sa: “Đâu có lợi hại như em nói. Bọn chị chỉ dịch lại tác phẩm của người khác thôi, tác dụng giống hệt như micro, máy chiếu ý mà. Nhưng thực sự cũng là một công việc rất thú vị”. Khi bộ phim chứa đựng mồ hôi công sức của cô và Mông Mông được trình chiếu, cảm giác tự hào của Lạc Trần nảy sinh rất tự nhiên, giống như mặc bộ quần áo mới xinh đẹp do chính tay mình may cho búp bê của mình, có chút đắc ý và thỏa mãn trong đó.
Sau đó, bộ phim trình chiếu thuận lợi, nhận được những phản ứng tích cực từ những người trong ngành, giúp công ty văn hóa Cực Thiên có một khởi đầu tốt đẹp. Sở Kinh Dương trích một nửa lợi nhuận ra làm tiền thù lao cho Lạc Trần và Mông Mông. Đấy là một số tiền không nhỏ. Anh không cho Lạc Trần có cơ hội từ chối: “Các em dùng số tiền này để làm một văn phòng riêng cho em và Mông Mông, phát triển sự nghiệp phiên dịch của hai em, những mặt khác anh sẽ cố gắng hỗ trợ hết sức”.
Đối với sự thay đổi của Lạc Trần, Lâm Tự sao không nhận ra chứ? Đương nhiên anh rất tức tối với hành động vượt quá giới hạn đó của Sở Kinh Dương. Song điều khiến anh giận hơn cả là thái độ im hơi lặng tiếng của Lạc Trần, cô hoàn toàn không có ý định chủ động nói với anh là cô đang làm gì.
Tuy nhiên về điểm này anh có phần trách oan Lạc Trần. Họ ở cùng nhau hai năm, có chuyện gì lọt qua tầm mắt của Lâm tự đâu? Lạc Trần đã gần như hình thành thói quen, bất kể cô có nói hay không thì anh vẫn biết cô đang làm gì. Lạc Trần cảm thấy dù thế nào thì anh cũng sẽ là người đầu tiên biết việc cô đang làm. Còn về chuyện anh không nói gì, thì chắc là đã tán thành hoặc ngầm đồng ý cho cô làm thế, vì vậy cô mới thoải mái tự do tiếp tục công việc.
“Chúng ta đi đâu đây?” Thấy Lâm Tự vòng hết vòng này tới lân khác xung quanh đường vành đai, Lạc Trần không nhịn được buột miệng hỏi.
Lâm Tự thở dài, rõ ràng cơn giận đã bốc lên tận đầu rồi: “Ông nội bảo anh đưa em về ăn cơm”.
Lâm Tự đã đi xem bộ phim do Lạc Trần dịch. Sau khi xem xong, anh đã hiểu vì sao Lạc Trần lại hao tâm tổn sức nhiều như vậy vì bộ phim này, nhưng điều đó vẫn không thể giảm bớt sự tức giận của anh với thái độ thờ ơ của cô.
“Vậy giờ thì sao?” Cô nắm chặt tay nắm cửa xe, không dám lơ là dù chỉ một chút.
“Giờ không đi nữa.” Lâm Tự không biết tại sao anh r