Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.

ất dễ bị cô làm cho bốc hỏa. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn để mặc anh muốn làm gì thì làm kia của cô, cơn giận của anh càng ngày càng bốc cao. Anh cho rằng bề ngoài cô ngoan ngoãn nghe lời như thế, nhưng trên thực tế cô có nhiều chủ kiến hơn bất kì ai. Nếu dùng từ giả tạo để hình dung về cô thì cũng không phù hợp, vì cô thậm chí còn chẳng buồn giả vờ che dấu nữa. Thái độ của cô hoàn toàn là lười quan tâm đến anh, chỉ trưng ra bộ dạng ngoan ngoãn để dỗ dành anh mà thôi. Cô làm thế thì cục tức trong người anh biết giải tỏa ra đâu đây?






Muốn Được Anh Thương Nhớ
Chiến tranh lạnh với Lâm Tự còn chưa hạ màn, Lạc Trần đã chuẩn bị thu xếp hành lý để lên đường. Khoa của cô năm nay phải cùng đi thực tập với sinh viên khoa Tiếng Anh chuyên ngành Du Lịch, địa điểm là khu du lịch nghỉ dưỡng trượt tuyết Á Bố Lực [1'>. Vì mùa đông ở đó là mùa du lịch nên lần thực tập này rất có khả năng kéo dài tới cuối năm mới kết thúc.
[1'>: Thuộc phía đông Cáp Nhĩ Tân
Á Bố Lực là khu trượt tuyết đẹp nhất trong nước, do các tiểu khu Phong Xa Sơn Trang, Giao Thông Sơn Trang, khu trượt tuyết Đại Thanh, Vân Đỉnh Sơn Trang, khu trượt tuyết Hảo Hán Bạc tạo thành. Thỉnh thoảng bên Hoa Lâm tiếp đón khách nước ngoài cũng đưa tới Á Bố Lực nhưng Lạc Trần chưa bao giờ đến đó. Tính cách của cô thích tĩnh, không thích ồn ào náo nhiệt, bình thường cũng không hay vận động.
“Phải đi bao lâu?” Lâm Tự đứng ở cửa nhìn Lạc Trần đang sắp xếp hành lý. Anh vừa đi công tác về.
“Đương nhiên là mang tính huấn luyện cao rồi, các em đều trở thành lao động miễn phí, sao người ta có thể không tận dụng triệt để cơ chứ?”
Lâm Tự quay người bỏ đi. Nếu Lạc Trần đã không muốn anh tham gia thì anh cũng không can thiệp nữa. Anh cảm thấy bản thân mình đã làm nhiều chuyện thừa thãi rồi, chỉ nghe Utah nói một câu như thế, lập tức lo lắng cô không chịu được cái lạnh của nơi đó, vội vàng quay về để ngăn cản cô.
Lâm Tự vì còn có việc nên nhanh chóng ra khỏi nhà, đến cơm tối cũng không ăn.
Lâm Tự vừa đi, bác Vương liền đến nói với Lạc Trần: “Cô chủ, cô không đi không được sao?”. Cả bác Vương và Lạc Sa đều không muốn Lạc Trần đi. Bọn họ một người thì lo lắng cho sức khỏe của cô, một người đơn thuần là vì không nỡ xa cô.
Lạc Trần bất lực mỉm cười: “Giờ nói là không đi thì nhất định là không được rồi”. Việc thực tập lần này không phải là chuyện của cá nhân cô, làm sao có thể tùy ý thay đổi, làm ảnh hưởng tới sự sắp xếp của cả một tập thể?
“Cậu chủ không muốn cô đi, cô cứ để cho cậu ấy thu xếp. Chuyện này có gì là không được đâu.”
“Đây không phải là việc có thể thu xếp hay không, rõ ràng là cháu có thể đi, chẳng phải mọi người đều đi cả đấy hay sao? Cháu lại vô dụng đến mức chút cực khổ đó cũng không chịu được ư?” Các bạn ai ai cũng khí thế bừng bừng muốn đi, chắc chẳng nhà nào giống như nhà cô, chỉ vì chuyện thực tập mà khiến không khí trở nên ảm đạm.
“Hai vợ chồng cô, một người thì vừa về, một người lại chuẩn bị đi một thời gian dài như thế. Vợ chồng mà cứ tách ra thì không tốt đâu. Cô cứ nhìn bà chủ nhà chúng tôi đấy, một mình ở nhà chờ đợi lâu như thế vẫn không thể kéo chồng về, chẳng phải đã tự mình đi sang đó tìm rồi hay sao? Cô đừng vì một chút giận hờn mà muốn bỏ ra ngoài.” Bác Vương vốn không định nhiều lời nhưng Lạc Trần không phải chỉ đi ba ngày, mà là đi ba tháng. Bà sợ cô vẫn còn là trẻ con chưa hiểu chuyện, sẽ khiến gia đình phải ly tán.
Sự nhắc nhở của bác Vương không phải không có lý. Lạc Trần cũng không muốn Lâm Tự nghĩ cô vì giận dỗi mà đi. Vốn cô cũng chẳng hờn giận gì Lâm Tự, chỉ có anh lúc nào cũng tức giận thôi.
Buổi tối, mặc dù Lạc Trần đã đi nằm từ sớm nhưng vẫn chú ý tới động tĩnh bên ngoài. Nghe tiếng anh về, cô suy đi tính lại, cuối cùng vẫn quyết định đi qua phòng anh xem sao. Lạc Trần đứng ở cửa phòng Lâm Tự, không biết cứ thế này gõ cửa đi vào thì có được không, dù sao lần nào cũng là Lâm Tự sang phòng cô.
Khẽ gõ cửa, bên trong không có tiếng động. Lạc Trần tự mở cửa đi vào. Lâm Tự đang tắm, quần áo của anh vứt đầy dưới đất.
Lạc Trần cúi xuống thu nhặt từng chiếc một, treo lên móc.
“Có chuyện gì?” Lâm Tự thấy cô trong phòng, cũng không buồn nhìn cô, vừa lau đầu vừa hỏi.
Buổi chiều anh ra ngoài thật ra cũng chẳng vì việc gì quan trọng, chỉ là không muốn ở nhà. Mỗi khi đối diện với Lăng Lạc Trần, anh đều không thể khống chế được tâm trạng của mình, đành chọn phương pháp tốt nhất là tránh đi.
Quan hệ của họ phát triển đến mức này khiến anh cũng bất ngờ. Trước kia có bao giờ anh quan tâm để ý gì đến phụ nữ đâu? Nhưng bởi vì giờ cô ấy đã là vợ anh rồi, vì vậy mới quan tâm tới cô một chút, dẫn đến việc anh có những biểu hiện như ngày hôm nay, lúc nào cũng lo lắng không yên, thật chẳng giống với anh chút nào.
Hôm nay, đến Utah cũng không thể tiếp tục đứng nhìn được nữa: “Anh, kiểu phụ nữ như thế anh cũng không nên nuông chiều quá. Chị ta cũng không thể không coi chúng ta ra gì như thế. Huống hồ, anh đã bao giờ khuất phục trước ai