Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.

, Hứa Quán Hoàn vừa về nước, Lâm Tự đã đồng ý ngay rồi, không biết hai đứa có phải đã lén lút qua lại với nhau không? Bất luận là Lạc Trần nói thế nào, Từ Man Chi lúc này cũng không thể trả lời hay hứa hẹn điều gì bởi bản thân bà cũng đang rất hoang mang, chưa biết rõ tình hình ra sao.
Nhìn bộ dạng Lạc Trần rất cô độc nhưng ánh mắt vẫn kiên định, "Con cũng không biết con sẽ giành lại anh ấy thế nào, dựa vào cái gì mà đấu với người ta, nhưng con không phải là người chỉ biết nói suông, con sẽ cố gắng, con sẽ làm việc đó hết sức nghiêm túc để Lâm Tự phải cho con một có hội, một cơ hội được ở bên nhau".
Tinh thần đó của Lạc Trần cũng đã cổ cũ Từ Man Chi. Nếu nói sự điềm tĩnh của cô mấy năm trước là do hoàn cảnh và tính cách tạo nên, thì hôm nay, cô gái ngày ấy đã thực sự trở thành một người phụ nữ trưởng thành rồi. Sừ điềm tĩnh đó mang dấu ấn riêng của cô, sự kiên định đó có thể dẫn dắt người khác, làm rung động trái tim người khác, khiến người ta muốn dốc hết sức mình ra giúp cô, cho dù cô không hề mở miệng cầu xin sự giúp đỡ.
"Vậy con nói với ta, là muốn..."
"Con vốn định nói chuyện này với ông nội, muốn biết rõ ý kiến của trưởng bối, muốn biết mọi người trong nhà có ủng hộ cho việc Lâm Tự quyết định lấy Hứa Quán Hoàn hay không rồi mới nó rõ suy nghĩ của mình. Tiếp đó là chuyện giữa con và Lâm Tự." Lời nói đầy hàm ý, Lạc Trần không muốn người lớn trong nhà can dự vào việc này.
Từ Man Chi nghĩ một lúc rồi nói: "Lạc Trần, đây đương nhiên là chuyện giữa con và Lâm Tự". Lời nói này, cũng là sự bày tỏ lập trường của bà, bà sẽ không tác thành cho hôn sự của Lâm Tự và Hứa Quán Hoàn.
Ngay từ đầu, khi Lâm Chí Đông biết chuyện Lâm Tự muốn lấy Hứa Quán Hoàn đã vô cùng tức giận nói: "Vớ vẩn! Hôn nhân là trò trẻ con chắc!". Vì vậy hai người họ mới vội vàng quay về đây. Lâm Chiêu mặc dù không nói gì nhưng cũng không đưa ra chỉ đạo về hôn sự. Trong chuyện này người phải chịu trách nhiệm lớn nhất có lẽ là Lâm Tự.
Lạc Trần lập tức hiểu ý: "Cảm ơn dì". Cô còn định nói thêm nữa nhưng cửa bật mở, Lâm Tự đứng bên ngoài.
Lâm Tự nhìn thấy họ nhưng không có ý định đi vào, chỉ cất tiếng chào hỏi Từ Man Chi: "Dì".
Sau đó, anh quay sang nói với Lạc Trần: "Sao em lại tới đây một mình? Lạc Sa vẫn đợi em ở nhà, không chịu theo anh đến".
Từ Man Chi lập tức tiếp lời, "Thằng bé này, cứ như là không tin chị nó đang ở đây vậy, để ta đi gọi điện cho nó". Bà quay lưng lại với Lâm Tự, gửi cho Lạc Trần một ánh mắt cổ vũ khích lệ xong liền đi xuống nhà.
Lạc Trần gật đầu nhưng trong lòng thật sự không biết nên nói gì, tất cả sự trấn tĩnh vừa rồi chẳng qua do căng thẳng mà thôi. Lạc Trần đứng cạnh cửa sổ, dựa lưng vào tường, nhìn Lâm Tự đóng cửa lại, bước từng bước lại gần phía mình. Cô có cảm giác lúc này cô còn hoang loạn hơn cả lần đầu nhìn thấy anh. Đúng vậy, cô của khi ấy, dù chỉ một chút tự ti cũng không hề có. Còn lúc này, cô muốn có được anh nhưng lại không có gì để thương lượng cả.
Lâm Tự cuối cùng cũng ngồi xuống chiếc ghế mà Lạc Trần vừa ngồi, nhìn về phía Lạc Trần nhưng không nói gì. Lạc Trần cũng nhìn anh, thấy ánh mắt Lâm Tự thật lạnh lẽo, khiến người ta không lạnh mà run. Trừ trước tới nay Lâm Tự chưa một lần tức giận thật sự với cô, mấy lần cãi cọ giữa hai người đa phần đều được giải quyết nhanh chóng.
Lâm Tự ngồi đó không nói một lời, chỉ chằm chằm nhìn Lạc Trần, biểu hiện lạnh lùng khiến cô nhìn mà muốn chùn bước. Rất dễ nhận ra, tâm trạng lúc này của Lâm Tự không thích hợp để nói chuyện. Lạc Trần cử động đôi chân đang bắt đầu tê dại, muốn đi về phía cửa.
"Lăng Lạc Trần." Lâm Tự đột nhiên gọi, anh cố gắng nói nhỏ hết sức nhưng từng chữ rất rõ ràng như được bật ra trực tiếp từ lồng ngực, "Trong mắt em không còn có ai nữa phải không?".
Câu hỏi của anh khiến Lạc Trần ngẩn người ra một lúc, sao trong mắt cô lại không có ai?
Lâm Tự thấy Lạc Trần không trả lời, lửa giận bốc lên. Anh bật dậy khỏi ghế, bước tới đứng trước mặt Lạc Trần, giơ cánh tay phải lên, ép chặt Lạc Trần vào tường, tay trái túm chặt lấy hai tay đang vùng vẫy của cô khiến cô không thể cử động.
Lúc này Lạc Trần cảm thấy có chút sợ hãi. Thần sắc điên dại như thế này cô chưa từng thấy bao giờ, trong ánh mắt lạnh lẽo kia phát ra những tia hung dữ. Lạc Trần không thể cử động được đầu chỉ có thể dùng mắt để nhìn khắp nơi, khẩn thiết tìm kiếm xung quanh thứ gì đó, có thể cứu được mình lúc này. Đầu óc cô cũng vô cùng hỗn loạn nhưng lại không thể nói bởi vì cổ cô bị cánh tay của Lâm Tự ép chặt, chỉ có thể mở miệng to để hít thở.
Lâm Tự không nói gì thêm nữa, chỉ giễu cợt nhìn Lạc Trần giãy giụa một cách vô ích. Người con gái này, anh tốt với cô như vậy mà cô lại chẳng biết điều, cứ thích gây chuyện. Anh đã nhượng bộ, cô vẫn không hài lòng. Cô ấy hễ gặp chuyện gì là lại tới tìm Sở Kinh Dương, thế là thế nào, ngoại tình chắc? Nghĩ tới đây, lực ép của Lâm Tự tăng dần lên theo cơn giận.
Lạc Trần lập tức cảm thấy không thể hít thở, sắc mặt dần chuyển sang tím. Cô thở gấp, tay chân ra sứ giãy giụa. Đột nhiên cô nghiêng đầu, cắn m