Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.

ng ta còn phải qua chỗ ông nội."
Cha mẹ chồng đã về rồi, chắc là vì hôn sự của Lâm Tự. Lạc Trần cảm thấy nếu cảm thấy nếu cô đến đó thì người phải chịu sự xấu hổ cũng chỉ có cô mà thôi. "Chắc họ về để tham dự hôn lễ của anh phải không?", Lạc Trần cũng không khách khí.
"Lăng Lạc Trần, tốt nhất là em về nhà ngay đi." Nói xong, Lâm Tự cúp máy.






Cô Ấy Là Kẻ Thù Trời Định
Lạc Trần cầm điện thoại, thất thần mất một lúc. Sở Kinh Dương ngồi bên cạnh, châm một điếu thuốc nhưng không làm phiền cô.
"Em phải đi đây. Chuyện giữa em và Lâm Tự, em cũng không muốn kéo anh vào."
Sở Kinh Dương giữ cô lại: "Nếu là lý do đấy thì em không cần lo đâu."
"Sở Kinh Dương, cảm ơn anh. Nhưng chuyện riêng của em tốt nhất để em tự giải quyết."
Lạc Trần mở cửa xuống xe. Sở Kinh Dương vẫn ngồi yên nhìn Lạc Trần từng bước từng bước tiến gần tới cản cổng lớn qua gương chiếu hậu. Ảnh cảm thấy Lạc Trần vẫn là cô gái nhỏ bé, kiên cường thuở nhỏ, mỗi khi bị bắt nạt ức hiếp vẫn một mình kiên trì, kiên trì tiến về phía trước, kiên trì tiếp tục sinh tồn, không chịu để lộ sự yếu đuối, không chịu khuất phục. Một Lăng Lạc Trần từ trước tới nay chưa hề biết khuất phục bất cứ ai, lần này cũng sẽ không có chuyện gì đâu.
Khi Lạc Trần bước vào trong, quản gia vẫn rất cung kính dừng ở cửa: "Cô chủ, cả bà chủ, lão gia, cậu chủ và cô Lâm Đoan Từ đều ở trong phòng đọc sách".
Lạc Trần mỉm cười, cách xưng hô này hôm nay nghe thật chói tai.
Lạc Trần bước tới trước cửa phòng đọc sách của ông nội Lâm Chiêu, gõ cửa. Từ Man Chi ra đón, "Ông nội và cha con đang có chuyện cần bàn, sao con lại đến một mình thế này?".
Lạc Trần suy nghĩ một lúc, trước kia cô đã từng nói chuyện với Từ Man Chi, giờ nói với bà chắc cũng không sao.
"Dì, con có chuyện muốn nói với dì."
Từ Man Chi nhìn Lạc Trần, "Lâm Tự đang trên đường đến đây, chúng ta lên lầu nói chuyện đi".
Hai người đi lên căn phòng thử đồ mà lần đầu tiên Lạc Trần đến đây đã từng vào. Mấy năm nay, Lạc Trần chưa từng vào lại căn phòng này.
Từ Man Chi thấy Lạc Trần có vẻ đăm chiêu suy nghĩ liền nói: "Ở đây yên tĩnh, sẽ không bị người khác tới làm phiền", rồi làm vẻ mặt bình thản như đã chuẩn bị xong, chỉ chờ để nghe Lạc Trần nói chuyện. Vẻ mặt đó của bà khiến Lạc Trần cảm thấy bọn họ giống như đang chờ hổ ở hang, tất cả đều đã nắm chắc trong lòng bàn tay rồi.
Lạc Trần đi tới ngồi xuống, chiếc ghé ngày trước đã từng ngồi: "Dì, hôm nay Lâm Tự nói với con, anh ấy muốn lấy người khác". Sau đó, cô im lặng không nói gì thêm nữa.
Từ Man Chi chờ đợi câu nói tiếp theo của cô, thấy Lạc Trần ngập ngừng mãi mà chưa có ý định nói tiếp, bà đành phải tiếp lời: "Ừ, hai ngày trước ta cũng mới nghe nói, sau đó liền vội vàng quay về đây".
"Anh ấy còn nói vẫn muốn tiếp tục sống cùng con."
"Theo những gì ta biết, Lâm Tự đã yêu cầu luật sư chuẩn bị xong giấy tờ rồi, một thời gian nữa sẽ cùng con qua California đăng ký."
Kìm nén rồi lại kìm nén, nhưng nước mắt vẫn cứ chảy ra, Lạc Trần đành ngó lơ ra ngoài cửa sổ. "Từ trước tới nay những gì con muốn không phải là tờ giấy đăng ký kết hôn đó, nói cách khác thì là con không chỉ muốn tờ giấy đó thôi." Lạc Trần đứng dạy đi tới đứng cạnh cửa sổ. Bên ngoài, xe của Lâm Tự cũng vừa rẽ vào cổng, từ tốn đỗ dưới sân. Khi Lâm Tự ra khỏi xe, Lạc Trần hoàn toàn không nhìn thấy sự hỗn loạn ở anh, dường như người gọi điện thoại vừa rồi không phải là người cô đang nhìn thấy, sự căng thẳng ban nãy của anh, tất cả chỉ là ảo tưởng.
Lạc Trần quay người lại, lau khô nước mắt trên mặt. Cô đã bỏ lỡ giây phút loạng chạng của Lâm Tự. Trước cửa nhà mình, anh không đẻ ý tới bậc cửa đã tồn tại từ mất chục năm nay. Sự hỗn loạn trong tâm tư anh, chỉ mình anh biết.
"Con đã hứa với Lâm Tự không chỉ một lần, con sẽ không rời bỏ anh ấy. Nhưng mỗi lần có việc, anh ấy luôn nghĩ đến rời bỏ con."
Từ Man Chi hoàn toàn không nói xen vào câu nào, chỉ chăm chú lắng nghe.
"Lần này con sẽ không lẩn tránh, không bỏ chạy nữa. Con nghĩ con đã yêu Lâm Tự, mặc dù con chưa bao giờ dám thừa nhận. Anh ấy đã từng khiến con đau lòng như thế, thất vọng như thế." Lạc Trần dừng lại một lát, "Nhưng con vẫn muốn ở bên anh ấy, có lẽ thế cũng đủ rồi".
"Hình như con đã yêu anh một cách rất tuyệt vọng, hạ mình tới mức bỏ quên cả bản thân. con cứ nghĩ rằng con có thể khống chế được bản thân mình, cứ nghĩ rằng chỉ cần vẫy tay chào là có thể ra đi."
"Nhưng bây giờ, con đã tỉnh lại rồi." Lạc Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên quyết, "Con phải cố gắng một lần. Con hy vọng anh ấy chỉ có một người vợ là con, chỉ có thể là con. Con không muốn ly hôn." Đây chính là Lăng Lạc Trần, mỗi khi bị dồn vào đường cùng, cô luôn luôn có những quyết định bất ngờ, luôn luôn thể hiện đầy đủ dũng khí của mình.
"Con định giành giật như thế nào?" Việc Lâm Tự muốn lấy con gái nhà họ Hứa thực sự cũng khiến bà bất ngờ. Trước kia nhà họ Hứa bật đèn xanh, bóng gió xa xôi không biết bao nhiêu lần, nhưng Lâm Tự đều ý tứ từ chối. Có điều


XtGem Forum catalog