Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.
ời. Nàng nhìn hình ảnh mình trong gương, vốn lông mày nàng nhạt, mí mắt cũng không rõ, cho nên thường dùng con ốc vẽ một đường phẩm xanh đen thật dài, trông càng như lẩn vào tóc mai, lấp ló xinh đẹp.
Phương pháp kẻ mi mắt này nhờ nàng mới ra đời, bấy giờ đàn bà con gái nhà quan ở trong cung ngoài cung cũng đều đua nhau làm theo, được gọi là “tần mi”. Nghe đâu cái phương pháp này vừa truyền ra, ở trên chợ bán ốc kẻ mí đã tăng giá lên đến mười kim tiền một cái, thế mà cung vẫn không đủ cầu. Quan Ngự Sử chuyên phụ trách vì chuyện này mà đã đệ trình lên một bản tấu khuyên gián, thỉnh Hoàng Đế ngăn lại. Hoàng đế bèn ra một cái sắc lệnh, từ nay trong cung không được xài ốc kẻ mí, chỉ có mình nàng là vẫn được dùng như trước. Vẻn vẹn chừng ấy, cục ngân sách vì một mình Như Sương mà mỗi tháng chi ra một nghìn hai lượng để mua phấn kẻ. Hoa phi nghe thế thì mỉa mai, nói:
“Cứ vẽ cho đủ kiểu thế, chẳng lẽ còn vẽ ra được một hàng lông mày thứ ba hay sao chứ.”
Lúc này, Như Sương khẽ cau đôi lông mày, đầu mày thấp thoáng, viền mắt trông như một dải núi xa, trên đầu nàng cài một chiếc thoa phượng bằng vàng đính đá thạch anh, phần tua thật dài buông rủ xuống tận hàng lông mi, khe khẽ rung rinh. Tình cờ sợi tua lắc mạnh, lộ ra một bông hoa đỏ đính ở giữa trán, đỏ thắm như một giọt máu, lấp lánh muốn rơi ra.
Nàng đặt lọ thuốc xuống, đưa tay chống má, trông chẳng khác nào một cô bé đang ngồi suy tư, mãi một hồi lâu, khóe môi chợt mỉm cười:
“Hắn muốn gì?”
Âm thanh của Huệ Nhi lại càng thấp hơn nữa, gần như là đang rủ rỉ vào tai:
“Nương nương hiển nhiên là đã rõ mà.”
Như Sương thản nhiên nói:
“Lúc này mà manh động, chẳng phải còn quá sớm hay sao?”
Huệ Nhi vẫn một vẻ cung kính như trước:
“Vương gia nói, nương nương hẳn đã có “bùa hộ mệnh”, ra tay sớm hay muộn, lúc nào mà chả được. Tốt hơn hết là vẫn nhanh tay lên một chút.”
Như Sương cứ ngồi nhìn ảnh mình trong gương mãi, qua hồi lâu, mói lạnh nhạt đáp:
“Được thôi, chỉ mong hắn không hối hận.”
Huệ Nhi mỉm cười:
“Nương nương thánh tuệ, dĩ nhiên sẽ không làm người thất vọng.”
Như Sương làm như không nghe thấy, dáng vẻ lười biếng uể oải nói:
“Phái người đi hỏi, Hoàng Thượng có còn ở bên kia hay không.”
Cũng không truyền làm cơm trưa, bởi Hoàng Đế vừa mới rời giường, nội quan liền bẩm báo rằng có Dự Thân Vương muốn yết kiến, Hoàng Đế chỉ thờ ơ nói:
“Vậy nói trẫm còn chưa dậy, bảo hắn chiều lại qua đi.”
Nói còn chưa xong, đã nghe thấy giọng nói của Dự Thân Vương, mặc dù cách cái cửa sổ, vẫn sang sảng cố chấp bay vào:
“Nếu thế, Định Loan sẽ ở đây chờ hầu.”
Hoàng Đế bấy giờ mới phát giác, cười:
“Ai bảo ngươi chọn đúng lúc . . . vào đi.”
Dự Thân Vương mặc trang phục tiến triều, áo mãng bào thêu chữ màu vàng kim, bạch ngọc rồng giắt một bên đai lưng, càng toát lên khí khái anh hùng, nhanh nhẹn quỳ xuống hành đại lễ. Vốn ở trước triều đình chàng đã được đặc miễn hành đại lễ, Hoàng Đế thấy chàng trịnh trọng như thế thì lấy làm lạ, đã biết là có chuyện, không khỏi cảm thấy nhức đầu, cười nói:
“Được rồi, được rồi, có chuyện gì thì nói trước đã, không cần phải khách khí như vậy.”
Dự Thân Vương vẫn chưa chịu đứng lên:
“Thần đệ ngu dốt, tự thấy bản thân không gánh nổi trọng trách, mọi việc chỉ đành dựa vào thánh chỉ của Hoàng Thượng.”
Hoàng Đế cười nói:
“Mấy cái lão già kia nhất định là đã lôi thôi làm đệ nhức đầu, ta biết, mấy ngày qua ta đã trì hoãn quá nhiều . . . ngày mai trẫm sẽ vào triều sớm đối phó với bọn họ là được, đệ còn muốn giở giọng trịch thượng với Tứ ca, thật làm ta cũng muốn trở mặt.”
Dự Thân Vương nói:
“Tạ ơn hoàng huynh.”
Hoàng Đế cười cười:
“Đứng lên đi, còn không mau đứng dậy, hay lại muốn giận dỗi với ta nữa à.”
Dự Thân Vương bật cười, nói:
“Bộ Binh nhân được điệp báo, người của Kỷ Nhĩ Mậu đã giết chết đại thủ lĩnh Bá Sở của Lan Hoàn, xem ra ý chí là không nhỏ.”
Ánh mắt Hoàng Đế chớp động, trầm ngâm không nói, Dự Thân Vương lại tiếp:
“Năm vừa qua, triều đình liên tiếp phải dụng binh áp chế dân phía nam, cho tới nay vẫn còn tiếp tục. Hơn nữa quan ải Định Lan là nơi hiểm yếu, dễ thủ khó công, cho nên mới tạm thời buông lỏng cho Kỷ Nhĩ Mậu, chỉ sợ bây giờ lại thành nuôi hổ trong nhà.”
Hoàng Đế nói:
“Nếu đã nuôi thành một con mãnh hổ, chúng ta cũng chỉ đành chờ đến khi chắc ăn được mười phần, mới có thể khua một cái cho rụng hết cả hàm răng nhọn của nó.”
Dự Thân Vương muốn nói gì lại thôi, rốt cuộc cũng chỉ tâu trước những việc quan trọng hơn. Tấu chương dồn dập rất nhiều, mãi đến tận đầu giờ Mùi mà vẫn tấu chưa xong, Hoàng Đế phải truyền mệnh ban thưởng cho Dự Thân Vương cùng ăn một bữa cơm trưa. Nội quan Trình Viễn lúc bấy giờ tiến nhanh tới hạ giọng bẩm báo:
“Hoàng Thượng, nương nương bên kia cũng chưa có dùng bữa.”
Hoàng Đế tuy có bốn phi tần, nhưng hai chữ “nương nương” trong miệng nội quan, cũng chỉ có ám chỉ Thục phi Mộ thị mà thôi. Hoa phi tuy rằng hiện thời là chủ quản hậu cung, song vì vụ thích khách mà không còn được Hoàng Đế sủng hạnh, Hoàng