Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
ờ, quả nhiên chỉ thoáng chốc đã thấy Trình Viễn theo hai gã nội thị mò đến. Trông thấy kiệu của Dự Thân Vương, Trình Viễn liền bảo hai gã nội thị đứng yên đó chờ, còn mình gã bước lên, ở xa xa hành lễ:
“Nô tì kính gặp Vương gia.”
Dự Thân Vương nói:
“Miễn lễ.”
Trình Viễn thưa:
“Bẩm, nghe nói Vương gia cho gọi, không biết là Vương gia có điều gì sai bảo.”
Dự Thân Vương hỏi:
“Lần này về kinh đi đường thủy hay đường bộ.”
Từ Đông Hoa kinh về Tây Trường kinh, có thể đi đường bộ, hoặc đi đường thủy. Đường thủy xa, thuyền đi lại chậm. Trình Viễn bèn thưa:
“Nô tì tính đi đường bộ, cưỡi ngựa thì sẽ mau hơn chút.”
Dự Thân Vương vuốt vuốt cằm, nói:
“Hàm phi phụng chỉ đến hành cung, ngươi trên đường phải hầu hạ cẩn thận, thời tiết rất nóng, kiệu xe mệt nhọc, đừng để Hàm phi bị bệnh.”
Trình Viễn muốn thăm dò thử ý chàng, bèn nói:
“Vương gia, cung quyến theo lệ vẫn thường đi đường thủy.”
Dự Thân Vương đáp:
“Ta biết, nhưng Hàm phi mấy tháng nay đã không được gặp hoàng trưởng tử, sốt ruột nhớ con, tất nhiên sẽ muốn đi đường bộ.”
Trình Viễn đã ngộ ra, không khỏi toát mồ hôi như tương, hướng về phía Dự Thân Vương mà hành lễ:
“Nô tì đã hiểu.”
Tiếng ve râm ran từng đợt lọt vào tai, thời tiết nóng bức, ngoài cửa cung tuyệt không được che đậy, sau buổi trưa mặt trời chói chang như đốt. Trình Viễn ra mồ hôi ướt đầm y áo, lại bị mặt trời thiêu cho khô, kết thành một lớp váng, nhộn nhạo trên lưng làm cho gã vừa đau vừa ngứa. Nghe Dự Thân Vương nói:
“Lần này đi vất vả, đi nhanh về nhanh, đừng làm hỏng việc.”
Trình Viễn cung kính đáp:
“Thỉnh Vương gia yên tâm, nô tì sẽ cố gắng hết sức.”
Dự Thân Vương gật đầu một cái, từ bên trong đã đưa ra ba con tuấn mã, Trình Viễn liền hành lễ mà từ biệt Dự Thân Vương, cùng hai gã nội thị đi theo, dẫn ngựa ra xa khoảng trăm bước, đi thẳng ra tận cấm cung, mới dám nhảy lên lưng ngựa mà đi.
Dự Thân Vương nhìn theo ba con ngựa cuốn vó mà phi, càng lúc càng xa, mới thở nhẹ một hơi.
Trình Viễn làm việc quả thực ổn thỏa, đến vào giờ Dậu ngày thứ hai, đã theo hộ tống kiệu của Hàm phi chạy về hành cung. Thời tiết nóng nhường nào, hai ngày mệt mỏi chạy đi chạy lại giữa đường xa gió cát, vất vả là không cần phải bàn. Hàm phi xưa nay khó mà chịu được chuyến đi cực khổ như vậy, Trình Viễn phải khéo léo khuyên bảo cô ta mới nghe, rạng sáng lập tức khởi hành, bỏ thuyền mà đi xe, một đường đi thật quá gian nan. Sau khi vào cung tắm rửa thay quần áo qua loa, xong lập tức đi gặp Hoàng Đế để tạ ơn.
Trời thì nóng, đang lúc hoàng hôn khí nóng vẫn chưa giảm, Hoàng Đế ở Thủy các phía sau điện Thanh Lương hóng mát cùng Như Sương. Khẩu vị của Như Sương gần đây rất không tốt, bữa tối chỉ ăn cho có lệ mà cũng không chịu, lúc này ngự phòng dâng lên một bát nước đá, nguyên là một món ăn ngọt dùng ngó sen tươi, dưa ngọt, đào mật, mật ong trộn cùng đá vụn. Như Sương xưa nay vốn thích đồ lạnh, Hoàng Đế lại sợ nàng đau dạ dày, chung quy vẫn không cho nàng ăn nhiều đồ lạnh, chỉ lệnh nội quan lấy nửa bát cho nàng.
Như Sương đã ăn xong nửa bát rồi, thấy trước mặt Hoàng Đế vẫn còn hơn phân nửa, chiếc bát sứ mỏng trong suốt màu xanh ngọc, bên trong còn có một cụm băng vụn, mật ong nổi lềnh bềnh, trông càng ngọt càng mát, thơm mát đến thẩm thấu cả người. Nàng cầm chiếc nĩa bạc, tiện tay vớt một mẩu đào mật ăn. Hoàng Đế cười cười:
“Này, này, sao lại có chuyện đi cướp của nhà người ta thế nhỉ.”
Như Sương ngậm cái nĩa nhọn, ngoảnh đầu lại cười, để lộ hàm răng trắng muốt như ngọc:
“Cái này làm sao có thể gọi là cướp được chứ.”
Nói xong lại nhón một miếng dưa ngọt bỏ vào miệng, Hoàng Đế giơ bát ra xa, tiện tay đưa cho tiểu thái giám, nói:
“Không được ăn nữa, phải biết thương cái dạ dày một chút, ngày hôm qua còn không biết ăn bậy bạ cái gì, để cho sáng nôn thốc nôn tháo cả ra, bây giờ lại đã quên rồi hay sao?”
Như Sương còn đang muốn đối đáp lại, bỗng nhiên nội quan bước vào bẩm tấu, nói Hàm phi đã tới, muốn vào thỉnh an Hoàng Đế. Nụ cười trên khuôn mặt Như Sương tắt lịm, qua một hồi sau cười lạnh một tiếng, ném thẳng cái nĩa trong tay lên bàn đánh cạch một cái, liền bỏ đi.
Hoàng Đế chỉ đành bảo với nội quan:
“Nói cô ta không cần thỉnh an, hoàng trưởng tử còn đang ở cung của Hoa phi, để cô ta đi thăm hoàng tử trước đi.”
TRĂNG THANH GIÓ MÁT THÔI SẮP TÀN
Khi Hàm phi đến được điện Hiền Đức, thì đèn đã được thắp lên rồi. Hoa phi đích thân đi ra chào đón, vừa thấy cô, đã sắp rơi lệ:
“Em gái tốt của chị, em đã đến là ổn rồi. Mấy ngày qua thật khổ cho em quá.”
Bộ dạng cảm khái như thể có muôn vàn lời nói ấp ủ, chẳng qua là không biết nên diễn đạt ra sao.
Hàm phi thì cũng đã nghe nói về cảnh ngộ của Hoa phi hiện giờ, thấy thần sắc cô nàng tiều tụy, đã không còn cái phong độ hơn người khi xưa nữa, nắm lấy bàn tay của mình với điệu bộ chân thành vô cùng. Cô cũng không khỏi thấy có ba phần thương cảm, chỉ đáp:
“Không thể ngờ chúng ta lại có ngày rơi vào cái cảnh ngộ n