Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.

ày, hiện giờ chị không sợ, chỉ e có sẽ có một ngày cô ta bước vào được điện Khôn Nguyên, đến lúc đó hẳn hai chị em mình chẳng còn đường sống.”
Điện Khôn Nguyên chính là trung cung, nơi ở của hoàng hậu. Hàm phi cảm thấy kinh ngạc:
“Cô ta xuất thân trong tù tội, làm sao có ngày sẽ thành mẫu nghi thiên hạ được chứ?”
Hoa phi nói:
“Cái loại yêu nghiệt ném đá giấu tay, mê hoặc quân vương này, không bao giờ có thể lường trước được. Thời điểm phong tước phi tần, quần thần cũng cực lực khuyên ngăn, Hoàng Thượng lại vẫn cố ý mà làm, Trình thái phó tức đến nỗi đổ bệnh, cuối cùng vẫn không ngăn cản được.”
Hàm phi hít một ngụm khí lạnh, hoảng sợ nói:
“Chị, thế phải làm cái gì bây giờ, chẳng lẽ trở mắt nhìn ả bắt nạt chúng ta?”
Hoa phi đáp:
“Kế sách hiện tại, chỉ có thể là gắng mà dựa vào hoàng trưởng tử . . . Hoàng Thượng xưa nay vẫn yêu trẻ nhỏ, lại coi trọng hoàng trưởng tử, phụ tử tình thâm, chỉ cần Hoàng Thượng yêu thương hoàng trưởng tử, yêu nghiệt kia cũng chẳng làm được gì.”
Hàm phi thở dài:
“Nói thì nói thế, nhưng Hoàng Thượng trước giờ luôn đối xử lạnh nhạt, qua một chuyện lần trước, lại càng không thể bàn đến cái gì gọi là tình cảm.”
Hoa phi nắm lấy tay cô, hai người vốn đã nói chuyện rất nhỏ, bây giờ lại càng như thì thầm:
“Trước mắt đang có một chuyện quan trọng hơn cần bàn bạc với em . . . chỉ sợ là yêu nghiệt kia nhiều ngày qua đã đi cả lên đầu chúng ta rồi.”
Hàm phi thấy cô ta trịnh trọng như thế, không thể không hỏi:
“Chị vốn xuất thân cao quý, hiện nay lại là chủ quản hậu cung, con yêu nghiệt đó sao mà có thể qua mặt chị được?”
Hoa phi nhíu chặt đôi lông mày, đáp:
“Chị nghe rõ ràng người của điện Thanh Lương nói, yêu nghiệt kia đã nhiều ngày không thiết ăn thiết uống, ngày đến lại còn hay buồn nôn ói mửa, dù chưa truyền ngự y, song xem tình trạng của ả, chỉ e là đại sự không ổn mất rồi.”
Hàm phi kinh hãi thất thanh:
“Trời ạ, chứ không phải là đã có . . . có . . .”
Có một cục nghẹn như đã nuốt cả mấy tiếng đằng sau, nghĩ ngợi chốc lát, lại càng hốt hoảng:
“Hiện thời cả lục cung chỉ có mình ả được cưng chiều, ngộ nhỡ mà ả sinh hoàng tử thật, vậy phải làm sao bây giờ?”
Còn chưa cam lòng, lại hỏi:
“Có khi nào đã đoán sai hay không, có thể là bị bệnh gì đó?”
Hoa phi nhấc một chén trà trên chiếc bàn trà cao cao, khẽ nhấp một ngụm, thở ơ nói:
“Mặc kệ có phải đoán sai hay không, dù gì chúng ta cũng phải kiếm cách, cho ả vĩnh viễn cũng không thể sinh được hoàng tử.”
Hàm phi thoáng rùng mình, nhớ tới cái truyền thuyết bí mật của người xưa trong cung, rằng trong thái y viện vốn có một phương thuốc gọi là “Cửu Xạ Thang”, là thứ thuốc âm đến độ lạnh buốt, vốn được truyền từ triều đại suy tàn của Chu Ai Đế, nghe nói không những có thể phá thai, mà còn gây vô sinh về sau. Cô ta giật mình sợ sệt nói:
“Khó . . . Nói . . . Chẳng lẽ . . . Đó là trọng tội bị liệt vào tội diệt nòi, nếu mà Hoàng Thượng biết được . . .”
Hoa phi cắt ngang lời cô:
“Hoàng Thượng làm sao mà biết, Hoàng Thượng cũng chỉ biết cô ta vô phúc, sinh không được em bé mà thôi.”
Hàm phi trầm mặc không nói, đêm dài tĩnh mịch, xung quanh tiếng côn trùng kêu lít nhít, chợt có cơn gió lạnh thổi tới, lồng vào áo người như muốn cất bay, Hàm phi bất giác nhìn về hướng có tiếng hát bay đến. Hoa phi cười lạnh nói:
“Đó là điện Thanh Lương đấy, nghe nói đêm nay lại mở dạ yến ca múa, say sưa mơ mộng, ả ta cũng thật là có phúc.”
Hàm phi vẫn im lặng, Hoa phi lại nói:
“Em cũng đừng lo lắng nhiều, nếu còn để kéo dài thêm nữa, ngộ nhỡ ả sinh được con, Hoàng Thượng nhất định sẽ lập con ả làm thái tử, tới lúc đó, cũng đừng có mà hối hận cho hoàng trưởng tử đấy.”
Hoa phi ngoảnh đầu lại nhìn, cách vài tấm mành lụa, vẫn có thể mơ hồ trông thấy con mình ngủ trên giường, sinh hài bé bỏng kia chính là toàn bộ hy vọng mà cô gửi gắm, là tương lai của cô. Cô nhất định sẽ không để con phải chịu tủi nhục, cuối cùng đã quả quyết nói:
“Em đều nghe chị là được.”
Hoàng trưởng tử vốn cũng chỉ bị sốt, chăm sóc chu đáo mấy ngày, dần dần hồi phục. Hàm phi theo lệ mang cậu bé đến vấn an Hoàng Thượng, vừa đúng lúc hoàng đế mới bãi triều trở về, đang thay đổi trang phục trong tẩm điện, nghe nói hoàng trưởng tử đến, lập tức cho triệu vào. Hàm phi tự mình dẫn hoàng tử lên điện, hai mẹ con thi lễ, vừa nói được mấy câu, đã nghe cung nữ truyền báo Thục phi tới.
Hàm phi cảm thấy chấn động tâm thần, không tự chủ được nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của con, nghe thấy những bước chân khẽ khàng, bốn cung nữ đã dẫn Như Sương tới.
Điện về chiều, gió mát như nước, nàng mang trên người một dải áo lụa màu hồng nhạt kiều diễm, bước sen khoan thai, linh hoạt như chẳng hề chạm đất, người xưa vẫn thường gọi “sóng nâng nhẹ bước”, cũng chính là như thế này đây. Tà váy dài tha thướt của nàng khẽ phất qua sàn nhà trong sáng như gương không một tiếng động, trên nền gạch đen bóng hiện lên chiếc bóng mờ nhạt của nàng, con ngươi lấp lánh, toát ra một thấn thái mê ly khó nắm bắt, càng thêm phần xinh đẹp. Mà vẻ xinh đẹ