Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
Đế tự nhiên chỉ yêu chiều Như Sương. Không chỉ cho nàng ở trong Dục Thanh cung là cung gần điện Thanh Lương nhất, hằng ngày đều kè kè bên cạnh mà còn cho cùng ăn cùng uống – một đặc quyền của riêng Hoàng hậu. Trong hậu cung thấy cái chế độ vượt quá cả giới hạn đó dĩ nhiên là xôn xao cả lên, ban Ti Lễ cũng không thể không can gián, Hoàng Đế nói:
“Trẫm đường đường là thiên tử, chẳng nhẽ hằng ngày ăn cơm cùng cô nào cũng không thể tự quyết định?”
Nếu mà Hoàng Đế đã bực mình đến nước ấy, vậy thì từ đây chỉ có vậy mà tuân theo, mà lúc bấy giờ Trình Viễn nói như thế, ý là muốn nhắc nhở, Thục phi vẫn đang chờ chàng.
Hoàng Đế “à” một tiếng, đoạn nói:
“Vậy thì đi báo với Thục phi, hôm nay trẫm dùng cơm cùng Thất đệ, không cần phải chờ trẫm.”
Trình Viễn vừa đi được mấy bước, Hoàng Đế đã gọi giật gã lại:
“Nhiều ngày qua khẩu vị của Thục phi không tốt, chỉ sợ là hay ăn lạnh quá làm tổn hại đến dạ dày, dặn nàng ấy đừng ham dùng dưa và mấy loại rau quả lạnh quá, mấy thứ đó không tốt cho dạ dày.”
Trình Viễn thưa “vâng”, Hoàng Đế lại nói:
“Còn có, truyền ngự y bắt mạch một cái, đừng trì hoãn lại thành bệnh ngoài da.”
Trên mặt Trình Viễn lập tức hiện lên vẻ lúng túng, Hoàng Đế biết tính tình Như Sương xưa nay cố chấp, chỉ toàn giấu bệnh sợ thầy, vừa nghe nói truyền ngự y, như một đứa trẻ con nghe phải uống thuốc, nhất định sẽ cáu kỉnh làm loạn không thôi.
Hoàng Đế nói:
“Cứ bảo là ý chỉ của trẫm, người đã không khỏe, cớ nào lại không chịu truyền ngự y.”
Trình Viễn nhận mệnh mà đi, Dự Thân Vương thấy Hoàng Đế dặn dò ân cần như thế, phải nói là cực kỳ cẩn thận, trong lòng yên lặng suy nghĩ.
Một bữa trưa này tuy đầy sơn hào hải vị, nhưng còn phải để ý đến lễ nghi, Dự Thân Vương cũng không phải con người tham ăn tục uống, hơn nữa Hoàng Đế vốn ngại nóng, xưa nay vào những ngày nóng ăn rất ít, cho nên hai người đều cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Dùng xong bữa trưa, cung nữ bưng trà đến, Trình Viễn xong lệnh đã trở về, quả nhiên nói:
“Vạn Tuế gia, nương nương nói người không bệnh, không cần phải gọi ngự y.”
Trong lòng Hoàng Đế vốn đã dự kiến như vây, Trình Viễn bất ngờ cười hì hì, lại ấp a ấp úng nói:
“Còn có câu . . . nô tì cũng không biết có nên tâu lại hay không.”
Hoàng Đế bỗng nhiên nổi giận:
“Cái gì mà nên nói hay không nên nói, đây là cung cách đối đáp với chủ nhân hay sao? Ngày thường trẫm buông thả cho bọn ngươi quá mức, đứa nào cũng chỉ thiếu điều tạo phản nữa thôi. Còn dám dong dài, trẫm đánh gãy cái đôi chân chó của nhà ngươi.”
Trình Viễn trước giờ vốn được Hoàng Đế một bề tin tưởng, không ngờ hôm nay đột nhiên lại dẫm phải cái đinh như vậy, sợ tới mức chỉ liên tục dập đầu mà kêu:
“Nô tì đáng chết.”
Hoàng Đế thở phì một hơi, tiếp lấy chén trà cung nữ dâng lên, nhấp một ngụm. Dự Thân Vương thấy Trình Viễn đã lui ra, bèn nói:
“Thần đệ vẫn canh cánh một chuyện, chỉ mong cầu tình hoàng thượng một lần, có lẽ cái này không nên là do thần đệ nói, song Định Loan không nói, cũng sẽ chẳng có ai dám hỏi Tứ ca. Ấy là, Hàm phi cũng không phải phạm lỗi lớn, mong hoàng huynh vì nể mặt hoàng trưởng tử, tha cho cô ấy lần này.”
Hoàng Đế hỏi:
“Tại sao bỗng dưng lại nhắc chuyện này thế?”
Dự Thân Vương đáp:
“Thần đệ nghe nói hôm trước hoàng trưởng tự bị sốt, Hàm phi là mẹ đẻ, từ khi sinh ra đến giờ đều à do cô ấy một tay chăm bẵm cho hoàng trưởng tử, chung quy vẫn tốt hơn nhiều so với người ngoài.”
Hoàng trưởng tử Vĩnh Di năm nay mới ba tuổi, vốn ở cùng mẹ đẻ là Hàm phi, từ ngày Hàm phi bị giáng chức thì hoàng trưởng tử cùng với bốn nhũ mẫu và sau gã nội quan phải nương nhở nơi Hoa phi mà ở. Đã nhiều ngày qua thời tiết nóng bức, Vĩnh Di bị ốm, khóc nháo không thôi, Hoàng Đế còn chưa kịp phiền não vì việc này, đã nghe Dự Thân Vương nói thế, gật gật đầu:
“Cũng được.”
Bèn sai người cho truyền Trình Viễn vào, nhưng thấy Trình Viễn tiu nghỉu mà hành đại lễ, Hoàng Đế vừa bực vừa buồn cười, trách gã:
“Nhìn xem, thật có triển vọng quá đi thôi.”
Vẻ mặt Trình Viễn đau khổ nói:
“Nô tì nói xằng nói bậy, thỉnh xin Hoàng Thượng trách phạt.”
Hoàng Đế nói:
“Trẫm cũng chẳng phạt ngươi, còn có chuyện cho ngươi làm đây. Ngươi hãy tức khắc trở về Tây Trường kinh một chuyến, truyền ý chỉ của trẫm, mệnh cho Hàm phi đến Đông Hoa kinh này.”
Thời tiết nóng như vầy, rong ruổi cả trăm dặm đường, vậy cũng coi như là khổ sai, trong nháy mắt Trình Viễn lại đã tươi cười rạng rỡ, vội vàng hành lễ:
“Nô tì tuân chỉ.”
Sau bữa trưa, Hoàng Đế lại theo thường lệ muốn đi nghỉ trưa, Dự Thân Vương bèn cáo lui, gặp tiểu thái giám Lục Phúc đang thêm nước vào cho cái lồng chim bên hành lang, thấy chàng vội vàng thi lễ:
“Kính gặp Vương gia.”
Dự Thân Vương biết gã cũng là đồ đệ của Triệu Hữu Trí, có chút tài lanh, liền bảo:
“Ngươi đi xem xem Trình Viễn đã khởi hành hay chưa, nếu chưa ra khỏi cung thì bảo ta chờ gã trước cửa cung, có đôi điều muốn căn dặn.”
Lục Phúc vội vâng dạ một tiếng rồi chạy đi.
Dự Thân Vương trở ra, mệnh cho kiệu mát đi đến ngoài cửa Càn Khôn ch