XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

ọt, từng giọt. Chàng khẽ thở dài, buồn bã nói:
“Trong cung liên tiếp xảy ra chuyện bất hạnh, chỉ có thể là do trẫm phúc mỏng phận bạc.”
Dự Thân Vương vốn còn đang có cả một xâu lời muốn nói, thế nhưng thấy khuôn mặt cô đơn, thần sắc tiều tụy của chàng, lời nói đã ra đến cửa miệng lại đành nuốt xuống, chỉ kêu một tiếng “Tứ ca.”
Hoàng Đế nói:
“Làm khó cho đệ rồi, lão Thất.”
Một câu nói nhàn nhạt thường thường như thế, lại khiến cho Dự Thân Vương suýt nữa rơi lệ, chàng vội vàng đè lại sự mềm yếu trong lòng, gắng gượng nói:
“Bệ Hạ không cần suy nghĩ quá nặng nề như vậy, toàn bộ việc hậu sự, cứ giao cho mình đệ là được.”
Cái gọi là “hậu sự” quả thực rất nhiều.
Hoàng trưởng tử tuổi nhỏ chết non, việc ma chay tuy đã đầy đủ lễ nghi, song Hoàng Đế vô cùng bi thương, hạ chỉ truy phong làm “Hiến Huệ thái tử”, vì thế mà bộ Lễ cũng chỉ đành làm tang lễ để truy phong danh hiệu một lần nữa. Còn cái chết của Hoa phi thì dù cật lực che giấu đến mấy, song từ triều đình đến dân chúng lâu ngày cũng nảy sinh đủ loại đồn đãi, nói rằng cô ta vì mưu hại hoàng tử, cho nên bị Hoàng Thượng ban cho tự vẫn. Mà việc ngăn cản những lời đồn đại phát tán, hòng xoa dịu gia tộc Hoa thị, cũng chính là một trong những “hậu sự” cấp bách cần làm.
Lại thêm chuyện mẹ đẻ của hoàng trưởng tử là Hàm phi, từ ngay con trai chết đi thì đầu óc cũng trở nên thất thường, được lúc tỉnh táo lúc lại hồ đồ. Thanh tỉnh thì luôn đau đớn chửi mắng Hoa phi, nguyền rủa cô ta đã hại chết con mình, hết gào khóc xong lại làm loạn, đòi chết. Mà nếu hồ đồ thì ngay cả cái gối cũng cho đó là “Trữ Nhi”, sống chết không chịu buông, ăn hay ngủ cũng đều ôm khư khư không lúc nào rời, quả thực một ngày cũng không để người ta an ổn được.
Hoàng Đế chỉ đành sai người đưa Hàm phi trở lại Tây Trường kinh, đây cũng lại là một việc “hậu sự” khác.
Về Thục phi Mộ thị thì tuy là đã cứu được một mệnh về từ quỷ môn quan, song thân thể suy yếu quá mức. Ngự y mỗi ngày đều phải luân phiên chăm sóc, tình thế lúc nào cũng hung hiểm.
Một ngày, Như Sương hơi thanh tỉnh, nàng mang bệnh nặng trong người, khuôn mặt vốn đã gầy giờ lại càng teo tóp, trông chẳng khác nào hạt hạnh, hai tròng mắt hé mở, đã không còn một nửa vẻ rạng rỡ của ngày xưa. Hoàng Đế thấy nàng cuối cùng cũng tỉnh lại thì hết sức vui sướng. Như Sương như thoáng ngẩn ngơ, bắt gặp khuôn mặt tiều tụy của chàng, muốn đưa tay lên sờ, thế nhưng không đủ sức mà làm. Hoàng Đế vội vàng cúi người xuống, chỉ thấy nàng cười buốn bã, một hồi thật lâu, mới nói:
“Chàng gầy đi.”
Ba tiếng ấy như bông như tơ, nhẹ đến nỗi cơ hồ không có nửa phần sức lực, lại như xoắn cả lục phủ ngũ tạng, mỏng mạnh yếu đuối cùng mỏi mệt làm người ta cảm thấy hoảng hốt dị thường. Trong lòng Hoàng Đế hốt nhiên chua xót, chỉ cười đáp:
“Nàng cũng gầy.”
Như Sương đóng mắt, lại như nặng nề thiếp đi, Hoàng Đế sợ quấy rầy nàng, đang muốn yên lặng đi ra, chợt nghe âm thanh của nàng cực nhỏ, kêu một tiếng “Định Thuần”. Không hiểu vì sao, chàng lại không dám lên tiếng đáp lại, chỉ nghe nàng như đang nói mê:
“Thiếp xin lỗi chàng.”
Định Thuần, thiếp xin lỗi chàng.
Là ai? Từng có những giọt lệ trong suốt, từng đau đớn tuyệt vọng mà nhìn chàng như vậy?
Mưa to làm hơi nước mịt mù xông lên, trông giống như hàng trăm con sông đổ xuống tự chân trời, xuyên qua màn mưa dày đặc, ánh vàng ngọc lưu ly từ cung điện nơi chín tầng mây cũng dần trở nên nhạt nhòa, chỉ như bóng một dải nước sóng sánh dạt dào.
Ngón tay chàng lạnh lẽo, áo gấm long phượng, trong ống tay áo luôn phảng phất một mùi hương ngọt đắng lẫn lộn cùng hơi lạnh, cái lạnh ấy như mang theo dấu hiệu của một cơn mưa, khe khẽ chạm vào trên mặt nàng. Rốt cuộc chàng thở dài:
“Ta chỉ muốn biết, ngần ấy thời gian đến nay, lẽ nào một nửa điểm thật lòng nàng cũng không hề có?”
Nàng không đáp.
Quá khứ như một con sông hiểm độc, mỗi một đường lân quang sóng biếc, lại đều che dấu ở bên dưới những đá vụn lởm chởm. Này những chuyện cũ bén nhọn ấy, càng sinh ra sự lạnh lẽo mà cứng rắn. Chỉ là, trong khoảnh khắc lại tồn tại một sự mềm mại ấm áp, tựa như giữa cơn mưa giăng đầy trời hôm ấy, nàng đột nhiên xoay người trong nháy mắt, để rồi vĩnh viễn ở lại nơi trái tim chàng.
Sự ấm áp như thế, mang theo giấc mơ về hạnh phúc cùng hy vọng bấy lâu, hòa trong nước mưa và nước mắt, mà khuôn mặt ngẩng lên kia, rõ ràng vẫn nở một nụ cười hàm chứa ánh lệ. Ngả vào trong ngực chàng, để mặc cho mưa và lệ  thấm  ướt cả vạt áo.
Từng đã, gần gũi như vậy, sít sao như vậy, cũng đã từng hạnh phúc.
Có lẽ là nhân sinh hơn hai mươi năm trời của chàng lần đầu tiên tìm được hạnh phúc.
Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đánh mất, cho nên mới không kịp trở tay. Mới có thể khắc cốt ghi tâm, vĩnh viễn còn đau đớn.
Ngỡ rằng mãi mãi sẽ không còn tìm lại được.
Giọng nóicủa Như Sương nho nhỏ, nàng cúi đầu, giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng bay bổng, không thể nào chống cự sức đưa đẩy của làn gió:
“Ta muốn về nhà.”
Hoàng Đế ôm lấy nàng, nàng gầy ghê gớm, có lẽ chỉ còn lại mỗi da bọc xương,