Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.

nh gặp. Mà hơi thở của Như Sương đã như có như không, tình thế nguy cấp, Hoàng Đế vẫn không rời nàng nửa bước, cho nên nào có thể triệu kiến. Đến lúc này bình minh vừa thức, Thục phi hơi có chuyển biến tốt, Hoàng Đế mới cho truyền  Dự Thân Vương vào.
Hoàng trưởng tử tuy là mới có ba tuổi, song vì là đứa con duy nhất của Hoàng Đế, rất được yêu thương, lại bạo bệnh mà ra đi, dĩ nhiên Hoàng Đế vô cùng đau lòng. Còn có chuyện của Thục phi, trong vòng một ngày mà đến hai đứa con chết yểu, thương tâm gần chết. Thục phi thì mạng sống mỏng manh như sợi tơ, cả đêm Hoàng Đế không ngủ, khuôn mặt anh tuấn tái nhợt đến dọa người, đáy mắt vằn tơ máu, thân hình tiều tụy đến nỗi không nhận ra.
Dự Thân Vương thấy bộ dạng Hoàng Đế như vậy lo lắng không thôi, kêu một tiếng “Tứ ca” liền im bặt. Hoàng Đế hơi giật mình nhìn chàng, qua một hồi lâu, mới nói:
“Việc này giao cho đệ.”
Dự Thân Vương hơi chần chừ, Hoàng Đế nghiến răng nghiến lợi, gương mặt bởi vì giận dữ mà cũng biến dạng:
“Hoàng trưởng tử cùng Thục phi đều bị người mưu hại, dù đệ có muốn tìm ra kẻ đó cho trẫm, xẻo thịt, lột da, cũng chẳng thể làm bớt đi mối hận trong lòng trẫm.”
Dự Thân Vương là người cai quản quân cấm vệ, mặc dù là việc liên quan đến cung đình, song một âm mưu đầu độc ghê gớm như vậy, cũng là trách nhiệm của chàng. Cho nên chỉ im lặng mà hành lễ, ý rằng mình tuân chỉ. Hoàng Đế còn đang đi thong thả hai vòng trong điện, thình lình dừng bước, nóng nảy như phát điên:
“Một khi truy ra được lẻ chủ mưu, tức khắc bẩm tấu lại, trẫm muốn tự mình róc xương hắn.”
Thực tế thì Dự Thân Vương đã bắt tay vào việc từ trước rồi. Hôm qua, chàng vừa vào đến cung, việc đầu tiên là hạ lệnh bắt giữ toàn bộ cung nữ nội quan hầu hạ yến tiệc hôm qua, kể cả trong phòng bếp, đều giam lỏng. Sau đó cho lọc ra mỗi một món hôm qua một phần, nhất là món canh mơ xanh mà hôm qua Thục phi và hoàng trưởng tử đều dùng, lấy mẫu tất cả đem đi Thái y viện xét nghiệm chất độc. Truy xét điều tra, trắng đêm hôm qua thử nghiệm chất độc, vậy mà vẫn thành công cốc.
Sáng sớm hôm nay, Dự Thân Vương vừa lui ra khỏi ngự điện, đã nghe được tổng quản nội cung là Ô Hữu Nghĩa bẩm báo lại như vậy, trầm ngâm một lát, chợt hỏi:
“Canh mơ xanh có bỏ cả băng, băng đâu? Đã thử nghiệm chưa?”
Canh mơ xanh là một món ăn lạnh, lúc nấu bỏ thêm một miếng băng. Ô Hữu Nghĩa như bừng tỉnh đại ngộ, liên tục nói:
“May mà có Vương gia chỉ điểm.”
Lập tức sai người đi điều tra khối băng hôm đó sử dụng. Băng mà phòng bếp dùng đều lấy ra từ cùng một hầm, mà chất độc, dĩ nhiên là không được bỏ từ trước, chỉ có thể là lúc lấy bỏ băng vào mới ra tay, cho nên bèn truy cứu kẻ lấy băng.
Kẻ lấy băng là một gã nội quan của phòng bếp, tên Triệu Quý, còn chưa dùng cực hình tra tấn, đã sợ tới mức đầu gối run lẩy bẩy, dập đầu như điên:
“Nô tì oan uổng! Nô tì oan uổng! Nô tì đi lấy băng, trên đường tuyệt đối không dám trì hoãn.”
Ô Hữu Nghĩa thế nhưng lại vô cùng nhẫn nại, hỏi:
“Chớ sợ, chớ sợ, cứ bình tĩnh mà nói, ngươi nhớ lại cho cẩn thận, xem trên đường có gặp ai hay không?”
Triệu Quý nghĩ cả nửa ngày, ngập ngừng nói:
“Không gặp người nào cả. Chúng tôi hầu hạ việc này, mọi người đều biết đi lấy băng thì phải nhanh nhanh mà quay về, cũng không dám bắt chuyện trên đường? Huống hồ Thục phi nương nương đột nhiên nói muốn ăn canh mơ xanh, nhà bếp còn không có dự bị, Hồ sư phụ vội vàng phái tôi đi, dọc đường tôi chỉ hấp tấp sợ không kịp, đâu có dám nói chuyện với ai khác.”
Nói đến đây, đột nhiên “A!” một tiếng, tiếp:
“Nô tì nhớ rồi, là Trương Kỳ Mẫn ở điện Hiền Đức, ngày ấy hắn cũng đi lấy băng, thấy nô tì suốt ruột, liền đưa cho nô tì một khối đá hắn có từ trước.”
Điện Hiền Đức chính là nơi ở của Hoa phi, sắc mặt Ô Hữu Nghĩa đen lại, hỏi:
“Người đừng có mà nhớ lầm đấy, nói hươu nói vượn, nói sai một câu, cái đầu trên cổ ngươi cũng đi đời đó.”
Triệu Quý như sắp phát khóc:
“Ô tổng quản, chuyện như vầy, nô tì nào dám nói hươu nói vượn?”
Ô Hữu Nghĩa an ủi gã đôi câu, lập tức đi bẩm báo Dử Thân Vương. Theo như ý của Ô Hữu Nghĩa, thì phải tức khắc tra hỏi gã Trương Kỳ Mẫn này, song Dự Thân Vương có điều cố kỵ, chỉ đáp:
“Việc này có dính dáng đến Hoa phi, âu cũng nên thận trọng.”
Vì thế Dự Thân Vương đi bẩm báo lại với Hoàng Đế. Hoàng Đế chưa nghe xong, đã nổi cơn cuồng nộ:
“Trẫm bỏ qua cho cô ta một lần, vậy mà thị còn chưa biết đủ!”
Dự Thân Vương nói:
“Hoa phi có thân phận đặc thù, thỉnh Hoàng Thượng cho truyền Trương Kỳ Mẫn đến hỏi cho ra nhẽ, rồi hãy quyết định.”
Những lời này mà nói thì chỉ như đổ dầu vào lửa, bởi ý của chàng vốn là Hoa phi tạm thời chủ quản hậu cung, cũng giống như quốc mẫu, hẳn nên thận trọng. Thế nhưng Hoàng Đế lại cho rằng chàng đang nhắc mình, rằng phụ thân của Hoa phi chính là đại tướng của Định quốc, Hoa Lẫm. Hoa Lẫm trấn thủ một vùng rộng lớn, đại diện hai châu, triều đình đều nể trọng. Hoàng Đế tức giận không sao đè nén, nói:
“Trẫm âu có thể chịu cái loại hiếp bức như vậy?”
Phất tay áo, lập tức truyền khởi kiệu đến đi


XtGem Forum catalog