Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

ện Hiền Đức.
Hoa phi cũng không có ở điện Hiền Đức.
Bởi vì Hàm phi từ chuyện của hoàng trưởng tử mà không ăn không uống, chỉ muốn tìm cái chết, điên điên khùng khùng. Hoa phi chỉ đành ở lại chăm sóc cô ấy nơi điện Tĩnh Nhân, cực lực an ủi. Trời vừa hửng thì làm lễ liệm xác hoàng trưởng tử, Hàm phi đau đớn khóc náo lên, chỉ toan tự sát cho xong, khó khăn lắm mới khuyên được cô ấy, thì đã nghe tiếng nội quan báo vào rất rành mạch :
“Hoàng Thượng giá lâm . . .”
Hoa phi vội sai người giúp Hàm phi trang điểm lại, bản thân thì ra cửa nghênh đón, xa xa đã nhìn thấy nội quan vây quanh Hoàng Đế, bước nhanh đến, cô ta cùng cung nữ quỳ gối bên thềm. Hoàng Đế gặp một màn như vậy, mắt đã muốn nứt ra:
“Nhà ngươi vẫn còn mặt mũi mà lảng vảng đây cơ à?”
Hoa phi thấy khuôn mặt chàng như băng giá, lạnh không ngờ được, lại nghe một câu ẩn ý như vậy, kinh hoảng trong lòng, run giọng nói:
“Thần thiếp . . .”
Hoàng Đế đã bùng giận:
“Cái loại đàn bà tâm địa rắn rết như nhà ngươi, hạ độc hoàng trưởng tử, mưu hại Thục phi, trẫm hôm nay mà không đem ngươi ra băm vằm trăm mảnh, quả thực có lỗi với Vĩnh Di đã uổng mạng.”
Hoa phi mặt cắt không còn giọt máu, ngay cả giọng nói cũng đã biến đổi:
“Hoàng Thượng, thần thiếp oan uổng, thần thiếp cho dù ngu muội không biết gì, cũng sẽ không bao giờ đi mưu hại hoàng trưởng tử!”
Thanh âm của Hoàng Đế đã lạnh tanh, chàng đứng dưới ánh mặt trời tươi sáng, mà giọng nói thì đã như trời đông giá rét ngày chính cửu* :
“Trẫm đã nhẫn nhịn như thế, nhớ kỹ ngươi là trắc phi từ hồi còn trong phủ, cũng là một thân thê thiếp, cho nên mới giữ lại cho một cái mạng nhà ngươi. Hoàng quý phi vì sao mà chết, ngươi vẫn tưởng là trẫm không biết hay sao?”
Trong mắt Hoa phi đã lộ thần sắc hoảng loạn vô cùng, đôi môi run rẩy, không thốt được một tiếng nào. Ngay lúc đó, chợt có tiếng một người òa khóc ở phía sau, chính là Hàm phi gạt mấy cung nữ, chạy thẳng ra cửa điện. Trông thấy Hoàng Đế đứng lặng trước bậc thềm, Hàm phi lập tức dập người xuống thềm ngọc, cứ quỳ như vậy ôm chân Hoàng Đế mà gào khóc. Hoàng Đế vốn còn đang buồn bực khôn kể, lại nghe cô ta khóc thảm thiết, luôn miệng gọi tên con, trong lòng lại càng bi ai.
Hoàng Đế lạnh lùng nhìn Hoa phi, nói:
“Dù chẳng phải cốt nhục của ngươi, thế nhưng cũng kêu ngươi một tiếng mẫu phi, vậy mà nhà ngươi vẫn đang tâm hạ thủ?”
Hoa phi nói:
“Thực oan uổng cho thần thiếp, thần thiếp tuyệt đối không bao giờ hãm hại hoàng trưởng tử.”
Hàm phi thì đầu óc đã không còn tỉnh táo, chỉ vào Hoa phi, kêu to:
“Cô ta! Chính là cô ta! Cô ta vốn đã muốn đầu độc chết Thục phi, ai ngờ còn hãm hại cả Trữ Nhi của ta, ôi Trữ Nhi đáng thương của mẹ…”
Nghẹn ngào tha thiết, lại khóc nấc lên:
“Trữ Nhi, là mẹ có lỗi với con, chỉ tại mẹ bị ma xui quỷ khiến, nghe con đàn bà này nói, rồi để mặc cho ả hạ độc, nào ai biết ngày ấy Thục phi cũng sẽ gọi cho con một chén canh, mẹ nào đâu có ngờ…”
Cô ta cả khóc cả nói, như một người điên.
Giọng Hoa phi thì lạnh lùng:
“Hàm phi! Cô đúng là điên thật rồi! Ta làm sao có thể hạ độc mưu hại Thục phi được cơ chứ?”
Hàm phi nghiến răng nghiến lợi:
“Cô mới là đồ điên! Cô bảo tôi, Thục phi có thai, nếu sinh con trai, chỉ e Hoàng Thượng sẽ lập làm thái tử, khuyên tôi sớm nên tính toán, cho nên mới hạ độc trong bữa tiệc… Hoàng Thượng, hôm ấy cô ta nói với nô tì cái gì, nô tì đều nhớ rõ rành rành…”
Rồi cô lại khóc lên:
“Trữ Nhi ơi, đều là mẹ đã hại con…”
Con mắt Hoàng Đế như chỉ muốn phun ra lửa, thuận tay rút thanh trượng kiếm của gã thị vệ bên người, “keng” một tiếng đã ném xuống bên chân Hoa phi.
“Nhà ngươi tự mình kết thúc sinh mạng là vừa, trẫm cũng sẽ theo nghi lễ của hoàng phi mà mai táng cho ngươi, sẽ không để cho cha anh ngươi phải hổ thẹn.”
Thân hình Hoa phi mềm nhũn, đã ngất đi rồi. Cung nữ nội quan tuy là cả lớp lớpngười đều quỳ ở đó, thế nhưng chẳng ai dám bước lên mà đỡ.
Hoàng Đế nói:
“Lệnh cho Ô Hữu Nghĩa đến bắt giam.”
Cũng chẳng nhìn thêm, xoay người mà đi.
Dự Thân Vương thấy Hoàng Đế giận dữ bỏ đi, đã biết không còn cứu vãn nổi, nhưng chàng thân là Vương gia, cũng không thể nào tự tiện bước vào trong hậu cung, chỉ đành mang cõi lòng nặng trĩu mà đứng ở điện Thanh Lương hầu chỉ. Vất vả lắm mới thấy được chiếc ô lọng phấp phới đằng xa, nội quan thì tiền hô hậu ủng, đều quây quanh Hoàng Đế mà trở lại. Chàng vẫn qùy ngay ngắn ở đó, dập đầu mà lạy:
“Thần đệ thỉnh Hoàng Thượng bớt giận, chuyện này vốn có nhiều chỗ đáng ngờ, mong Hoàng Thượng cho phép Định Loan được đi điều tra rõ ràng rồi hãy xét xử.”
Hoàng Đế cũng không trả lời, bởi vì Ô Hữu Nghĩa đã phụng mệnh trở về. Bên người gã còn mang theo một thanh kiếm dài trắng như tuyết, dập đầu một cái, giọng nói có phần cứng ngắc:
“Vạn Tuế gia, Hoa phi nương nương đã tự sát.”
Dự Thân Vương không bao giờ ngờ được chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà đã xảy ra đại biến, vẻ mặt không khỏi sa sầm. Hoàng Đế nhìn Ô Hữu Nghĩa quỳ gối nơi đó, thanh kiếm vấy máu bên cạnh gã vẫn chậm rãi nhỏ xuống từng gi