Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

ạnh lùng nhìn chăm chăm vào mình thì lắp ba lắp bắp:
“Hoa phi nương nương . . . sai người đến đến cấp tấu, nói là hoàng trưởng tử không xong rồi.”
Âm thanh phía sau dần trở nên xa vời, những tiếng thì thầm ong ong, tiếng ngự y vội vã sai bảo, tiếng cung nữ chạy tới chạy lui, còn có tiếng kêu đau thương điên cuồng của nàng, nháy mắt mọi hình ảnh đều trở nên mờ mịt. Qua hồi lâu, chàng mới hồi phục tinh thần:
“Hoàng trưởng tử như thế nào?”
Nội quan lắp bắp bẩm tấu ngọn nguồn, nghe được vài câu liền trầm giọng ra lệnh:
“Khởi kiệu!”
Đoạn bước ra cửa, phía sau vẫn truyền đến tiếng rên rỉ khe khẽ, khổ sở như thế, tuyệt vọng như thế, bất lực như thế:
“Định Thuần . . .”
Tựa như một thanh đao bén nhọn đâm xoay vào trong tâm, cắt đứt từng đoạn ruột gan con người. Chàng không thể không quay đầu lại, lúc này quay đầu, liền không có cách nào rời đi. Bàn tay nàng co quắp trên không trung, muốn bắt cái gì mà không thể, cả thân hình đau đớn vặn vẹo trên giường, máu đã thấm ướt tấm đệm dưới thân nàng, cả người nàng như bị những chiếc đinh vô hình đóng cứng , co quắp đến đáng sợ. Nàng chảy nhiều máu như vậy, tưởng như toàn bộ máu trong người đều đã chảy ra hết. Nàng thoi thóp, đã không còn một chút sức lực nào, âm thanh líu ríu kia như tiếng nỉ non, giống như chỉ là một âm rung sau cùng, cố đọc rõ từng chữ mà vẫn mơ hồ:
“Ta muốn chàng . . . ở đây . . .”
Chuyện xưa lại ồ ạt dội về, sinh mệnh trong cái đêm mưa rét buốt chưa từng có ấy, từng tấc từng tấc đều là hơi thở cuối cùng của nàng . . .
Chàng siết chặt tay nàng, tay nàng lạnh đến đáng sợ, cứng ngắc, chàng cùng nàng mười ngón tay giao nhau, tựa như muốn tiếp thêm sức mạnh cho nàng, ghé bên tai nàng nói:
“Ta ở đây.”
Miệng nàng hơi hơi ngáp ngáp, âm thanh phát ra càng thấp, chàng không thể không ghé tai bên môi nàng, mới có thể nghe rõ:
“Đứa bé . . .”
“Không sao.” Chàng ngây ngốc an ủi.” Đứa bé nhất định không sao, nàng cũng không sao cả, ta ở đây, ta luôn luôn ở đây cùng hai người mà.”
Ánh lệ trong suốt chợt lóe lên, lại một giọt nước mắt rất lớn chảy ra từ khóe mắt nàng, đậu trên ống tay áo của chàng, chậm rãi ngấm vào trong những đường hoa văn rồng vàng, thoáng chốc chẳng còn tăm hơi.






GẶP NHAU XA NHAU HUYỄN NHƯ MỘNG
Cây cung nặng tám tạ (120 cân), keo dùng để dán dây cung đặc biệt cứng, thân cung làm bằng trúc đàn sơn màu đỏ thắm, hai đầu gắn sưng tê mạ vàng, loại cung này được gọi là “cung đỏ”, theo lệ chỉ có họ hàng phiên vương và các hoàng tử mới được dùng. Hít sâu một hơi, kéo dây cung phải tạo thành hình tròn như mảnh trăng rằm. Cách hai trăm bước, điểm hồng tâm ở trên tấm bia, dưới ánh nắng chói chang trông chẳng khác nào một đóa hoa to đỏ rực màu máu, xòe nở màu sắc vô cùng bắt mắt.
Đầu mũi tên bằng kim loại cắm chuẩn xác vững vàng ngay nơi tâm bia.
Năm ấy, mới năm tuổi học bắn cung, phụ hoàng tay cầm tay, dạy cho chàng cách kéo dây chiếc cung nhỏ được đặc chế. Chiếc lông vũ trắng ở ngay trước tầm mắt, quá gần, mờ mờ như một dải hoa trắng như tuyết, mà cả người thì đã như cái dây cung kia, căng như chão, cảm giác như có thể nháy mắt bắn tung đi bất cứ lúc nào.
“Vương gia.”
Hạ Tiến Hầu nói:
“Xin Vương gia hãy bớt giận,theo như ý kiến ngu muội của nô tì, việc này chưa hẳn là do chủ chương của Thục phi, chỉ sợ là nương nương hằng ngày sử dụng “Hàn chu hoàn” (loại thuốc đỏ chế từ thủy ngân) có dược tính quá mạnh, mới xảy ra chuyện vừa rồi.”
Duệ Thân Vương trầm ngâm nói:
“Loại thuốc này theo lý thuyết thì cũng phải bảy, tám tháng mới đại phát tác, hẳn sẽ không có tác dụng sớm như vậy. Dù cho có may mắn mà sinh con được, thì cũng chỉ là một đứa trẻ đần độn bại liệt trí tuệ. Nếu cô ta đã biết dược tính của loại thuốc này, lại còn cố tình có cử chỉ như vậy, bổn vương quả thực khinh bỉ.”
Mặc dù khóe miệng chàng ẩn hiện ý cười, song đáy lòng Hạ Tiến Hầu lại phát lạnh.
Bình minh lên, trong điện Thanh Lương tràn ngập ánh ban mai lại có vẻ yên tĩnh khác thường. Các cung nữ đi đứng khẽ khàng, thổi tắt cây nến trên chiếc giá đã chảy tràn lệ đỏ. Ngự y đang trực lại càng khẽ, lúc nói chuyện trao đổi tiếng cực nhẹ, nhỏ như tự thì thầm với chính mình.
Như Sương tỉnh lại từ trong cơn mê man, khắp người tứ chi trăm mạch cùng từng tấc xương cốt như bị nát thành bột cũng dần dần khôi phục. Thần trí dù không sáng suốt cho lắm, nhưng phút chốc cũng đã nhớ lại được những chuyện xảy ra . . . Có một sự đau khổ kỳ dị, từ bên trong chậm rãi tràn ra, giống như đang ăn mòn, cứ từng chút tùng chút lộ ra. Nàng thấy như  bị bóng đè, cả người nhẹ hẫng tựa lông chim, ngay cả mở mắt cũng chẳng còn sức, cố gắng lắm mới phát ra được vài tiếng mơ hồ, ngay cả nàng cũng không rõ là cái tiếng gì đang phát ra từ bờ môi run rẩy của mình.
Giọng của cung nữ nhỏ mà xa, như cách cả một căn phòng, dội lên ong ong:
“Nương nương, Vạn Tuế gia vừa ra ngoài, là Dự Thân Vương đến.”
Dự Thân Vương nghe báo trong cung xảy ra chuyện không may, từ chiều hôm qua đã thỉ