Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.
mua vật này, nhưng anh lại muốn chuẩn bị sẳn, ngộ nhỡ……” Ngộ nhỡ em hăng hái muốn thực hiện kế hoạch thứ nhất, thì cũng có cái để hai chúng ta cùng nhau quỳ chơi ấy mà?
Tô Tô nhìn hắn khẽ cười, đưa ngón trỏ ra ngoắc ngoắc bộ dạng cực kỳ quyến rũ: “Tới đây, tới đây ~” Ánh mắt của cô cũng nhanh chóng híp thành một đường ngang rồi, hai hàng lông mi thì … E hèm, rất dịu dàng. Đáng tiếc dịu dàng một cách bất thường rồi, đó chính điềm báo sắp có bão táp phong ba a!
Trong lòng Lão Thẩm thầm toan tính, hay là trực tiếp đè cô xuống giường —— Cách thì cũng hay đó, nhưng hậu di chứng đoán chừng rất nghiêm trọng, hay là thôi nằm đại trên giường mặc cho Tô Tô giáo dục —— Cô chắc sẽ không ra tay quá độc ác.
Vì vậy, sau khi suy nghĩ thông suốt, Lão Thẩm nghe lời lên giường, nằm ở bên cạnh Tô Tô, có thể nhìn ra từ trên nét mặt của hắn, có một chút thiện lương, nhưng quên đi.
Lão Thẩm rên lên một tiếng, lại nghe Tô Tô hầm hừ: “Con mẹ nó, anh làm rất khá!”
Lão Thẩm cau mày, trong lòng không nhịn được châm chọc: Nha đầu, là em cố ý? Làm hại trái tim mình lúc lên lúc xuống, không an phận nhảy mấy phút đồng hồ, em mới nói làm rất khá? Nếu như làm giỏi, em quất anh làm gì? Ông trời ơi, loại phụ nữ ‘Ngôn hành bất nhất’ này làm người ta dễ bị bệnh tim nha. (Lời nói không đúng với hành động)
Tô Tô đem roi nắm trong lòng bàn tay, ngồi xuống bên cạnh Lão Thẩm, lấy tay vuốt ve vết thương của hắn, nhỏ giọng nói: “Này, thật ra thì em không muốn quất anh, đáng tiếc, nếu không quất, tay cảm giác ngứa ngáy, trong lòng giống như có một con sâu vậy, anh nói xem buổi chiều em thấy tin tức về cái chết của cha, trong lòng không biết tự nói bao nhiêu lần về sau anh được ngủ ngon giấc rồi, suy nghĩ xong liền muốn làm một người vợ hiền tới an ủi trái tim bị thương của anh.” Cô chợt trợn mắt nhìn Lão Thẩm một cái, “Không được cười! Em nói nghiêm chỉnh đấy.”
Lão Thẩm lập tức thu hồi nụ cười, làm ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nghe giảng.
Nhìn dáng vẻ muốn cười lại không dám cười của hắn, Tô Tô hoàn toàn nhụt chí: “Thôi, không nói, dù sao cái người không có lương tâm này nghe cũng không hiểu.”
Cô cất roi, bò lên giường, đưa lưng về phía Lão Thẩm ngủ.
Còn chưa kịp nhắm mắt lại, chợt trước mặt bỗng tối sầm, trên người bị đè xuống, tất nhiên…… Là Lão Thẩm đè ở trên người Tô Tô, mà tay Lão Trầm lại để ở bên cạnh gương mặt của cô. Cô không nhịn được kinh hô: “Mẹ nó, Lão Thẩm, anh còn có bản lĩnh mở khóa kia à?”
Lão Thẩm cười không ngừng, hắn cúi đầu hôn lên trán Tô Tô một cái: “Nha đầu ngốc, đừng nói giỡn, không phải em cố tình quên rút chìa khóa a?”
Tô Tô liếc mắt quay mặt đi không nói chuyện: Nói gì, nói mình cẩn thận như vậy mà vẫn bị hắn phát hiện? Hừ, bà đây mới không ngốc!
Nhìn bộ dáng đáng yêu của bà xã, Lão Thẩm làm sao mà không yêu cho được, phải làm thế nào đây, hiện tại đầy trong đầu điều là bóng dáng của cô, bộ dạng của cô khi tức giận, thời điểm cô giả vờ ngốc nghếch, hoặc là lúc cô ngượng ngùng…… Vẻ mặt nào của cô cũng tràn đầy sức sống, cô như vậy làm cho người ta không nhịn được muốn đem lấy cô nuốt vào trong bụng.
Lão Thẩm nâng cằm của cô, xoay mặt của cô chuyển qua đối diện mình, chợt thâm tình nói: “Tô Tô, anh yêu em.”
Giời khắc này thế giới như dừng lại, hình ảnh ở trước mặt Tô Hoa, trí nhớ trong đầu giống như bị đông cứng, ánh mắt cô yên lặng nhìn người đàn ông trước mặt —— Từ lúc bắt đầu kết hôn, sau đó từ từ biết hắn, tiếp nhận hắn, yêu hắn. Mặc dù trong lòng rất rõ ràng cảm giác của hắn cũng giống như của mình, nhưng Tô Tô chưa bao giờ chính tai nghe hắn nói yêu. Bởi vì không nghe, cho nên cho dù cô có đầy sự tin tin, da mặt có dầy thế nào đi nữa, cũng sẽ không khỏi lo lắng bất an. Hơn nữa bởi vì đây là lần đầu tiên cô học cách để yêu một người, kỹ thuật cùng lý thuyết đều có thiếu sót, thỉnh thoảng cô cũng có chút hoảng hốt? Giống như xế chiều hôm nay, cô rất khẩn trương, luống cuống tay chân cúp điện thoại, sợ rằng một giây kế tiếp sẽ nghe âm thanh của Lão Thẩm phát ra từ trong điện thoại, tương tự như “Em yêu, mau tới đây” thật là dâm loạn a…… Khụ khụ, hình như đề tài có chút sai lệch. Tô Tô chỉ là muốn biểu đạt: Lão Thẩm thúi, sao anh không nói sớm một chút!
Vì vậy, đáp lại lời tỏ tình chân thật của Lão Thẩm chính là một quả đấm, “Tô gia hữu quyền”.
Vuốt mặt của mình, Lão Thẩm ngu đần cười đến bất đắc dĩ, dáng vẻ chính là vừa cười khúc khích vừa muốn khóc. Dĩ nhiên, bị quất một roi sau đó còn bị đánh một quyền, thú tính Lão Thẩm bộc phát ra, hắn chợt đem Tô Tô giam cầm tại phía dưới của mình, trực tiếp lượt bỏ phần dạo đầu. Bằng động tác nhanh nhất, cởi bỏ quần áo, sau đó tách bắp đùi của Tô Tô ra, gác ở trên vai của mình, đồng thời eo ếch dùng sức, ngang nhiên nhất, trực tiếp nhất đi vào.
Tô Tô la hét, dùng sức níu lấy tóc của hắn, trong đầu lại nhớ một chuyện khác, vừa hối tiếc vừa thống hận. Còn muốn nói điều gì, nhưng Lão Thẩm tấn công thật sự là quá đột ngột lại quá nhanh. Cô nhất thời khinh thường, có thể gây thành bị kịch của “Đại di mụ”.
Lão Thẩm thúi, lần sau em n