Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.
hất định khảo nghiệm anh đến chết đi sống lại, còn chìa khóa sẽ ném vào trong suối nước nóng, xem anh còn dám không đàng hoàng!
Trước khi mất đi lý trí, Tô Tô âm thầm thề trong lòng.
**
Hai vợ chồng ở trong phòng đại chiến vài vòng, trải qua ngày đêm điên đảo, sống cuộc sống mơ mơ màng màng, đói thì ăn, ăn no tái chiến. Về phần chiến cái gì, vậy thì nhìn hai người hăng hái rồi nói, lúc vui đùa thì chơi trò giam cầm, dĩ nhiên bị trói phải là Lão Thẩm —— Mặc dù hắn thường xuyên có thể tự cởi trói, nhưng hắn vẫn là cực kỳ phối hợp, mỗi lần cũng không có chủ động cởi ra. Ừhm, về điểm này có thể coi là người chồng mẫu mực, đánh giá cao năng lực của hắn.
Hôm nay, thời điểm hai người đang ngâm ở suối nước nóng bàn bạc xem sẽ chơi trò gì, thì phục vụ khách sạn đi tới nói có khách đến thăm. Không nghĩ tới khách đến thăm chính là Đỗ lão gia cùng Đỗ Tử Lan.
Tô Tô từ trong nước chui đi ra, phun nước nóng vào mặt Lão Thẩm, cô thở dài nói: “Mỗi lần em nghe đến tên người phụ nữa đó đều nghĩ ngay đến bao tử thúi, anh nói xem Đỗ lão gia rốt cuộc là có bị mù chữ hay không, còn nữa người phụ nữ kia bao tử thúi nhiều hay thúi ít? Rõ là…… Quá đáng thương, thật muốn khóc a?”
Lão Thẩm bị khi dễ đã thành thói quen, hắn bình tĩnh mà lấy khăn lông lau sạch chất lỏng trên mặt, sau đó nâng cái mông Tô Tô giúp cô leo lên.
Tô Tô nổi giận: “Lão Thẩm thúi, con mẹ nó anh lại ăn đậu hủ của em! Chỉ cách có ba bậc thang, giúp cái gì mà giúp! Chân em đứng cũng không yên rồi đây này……”
Cha con Đỗ thị đang ngồi chờ ở đại sảnh vô cùng rõ ràng mà nghe hết lời nói này, hai người giống như bị điện giật, cố gắng bình tĩnh cũng vô ít. Đỗ lão gia dĩ nhiên là lắc đầu không ngừng, Đỗ Tử Lan buồn bã thở dài: Tại sao trên thế giới này lại có thứ con gái ngoại tộc như cô ta vậy?
Hai vợ chồng mặc quần áo mặc thật lâu, lại đang trong phòng thay đồ đùa bỡn một lát, chờ lúc đi ra, nhìn thấy cha con Đỗ thị, Lão Thẩm vô cùng giật mình nói một câu: “Các người vẫn còn ở đây àh? Tôi cùng Tô Tô muốn đi ăn cơm tối…… Đỗ lão gia, thật ngại quá, tối nay xin mời trở về đi”.
Thật là quá đáng, chờ đợi nhiều giờ thế nhưng đổi lấy là một câu không khách khí của hắn. Đỗ lão gia ở thành phố Thượng Hải này dầu gì cũng có chút mặt mũi, nếu mà hôm nay chấp nhận ảo não đi về, về sau người khác sẽ nói thế nào? Đỗ lão gia, lập tức nổi giận: “Thẩm Tiếu Ngu, hôm nay tôi cố ý đưa Tử Lan tới đây xin lỗi hai người, thái độ của cậu như vậy là sao? Ngày xưa khi cha cậu còn sống, ông ấy cũng không dám đối với tôi như vậy! Cậu trẻ tuổi, làm việc đừng quá tuyệt tình, nể mặt cậu mà cậu lại không muốn tôi khuyên cậu nên biết điều một chút thì tốt hơn.”
Tô Tô liếc mắt ra hiệu cho Lão Thẩm: Lên mặt cái gì, người lớn nói, anh còn không mau trả lời, phải lễ phép một chút!
Lệnh của bà xã không thể cãi, Lão Thẩm không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại, nhìn Đỗ lão gia một cái: “Đỗ lão gia, tuổi của chú cũng gấp hai lần chúng cháu, nên càng thêm hiểu đạo lý hơn, thế nào cũng không biết, nói xin lỗi nên dùng thái độ như thế nào sao?”
Một lão già lại bị một thanh niên dạy dỗ, trong nhất thời Đỗ lão gia chết đứng tại chỗ, ông cười lạnh kêu Đỗ Tử Lan đem đồ vật lấy ra: “Thẩm Tiếu Ngu, đừng nói với tôi anh tới Thượng Hải chỉ đi du lịch, cha anh nhờ tôi giữ di chúc cho ông cũng vài chục năm rồi, cuối cùng cũng đã tới lúc công bố, anh cũng là dụng tâm thôi? Muốn chứ? Vậy thì tôi yêu cầu anh thu hồi vẻ kiêu căng ngạo mạn đó lại đi!”
Lão Thẩm chậm rãi xoay người, vẻ mặt không rõ.
Khách sạn Ôn Tuyền nơi Lão Thẩm ở này, cung cấp không ít phục vụ thân thiết cho vợ chồng mới cưới, ví dụ như về phương diện nấu ăn chẳng hạn.
Cặp vợ chồng nào thích tự tay nấu nướng có thể đến phòng bếp nhỏ do khách sạn cung cấp, những nguyên liệu trong đó đều là tươi mới nhất, gia vị đầy đủ hết, có thể nói vạn sự sẵn sàng, chỉ thiếu một người rửa tay nấu canh nữa thôi.
Mà giờ khắc này, trong phòng bếp nhỏ, quả nhiên có một người đang bận rộn, còn có một người ở bên cạnh nhàn rỗi ngắm trai đẹp. Không sai, người nấu cơm kia chính là Lão Thẩm của cô gái họ Tô nào đó!
Tài nấu nướng của Lão Thẩm “tiếng lành đồn xa” —— mỗ Tô có thể chứng minh, dáng vẻ khi nấu cơm của Lão Thẩm cực kỳ đẹp trai —— nước miếng của mỗ Tô có thể chứng minh!
Chỉ là, vào lúc này, mỗ Tô lại không chảy nước miếng, cô yên lặng nhìn một lúc lâu, rốt cuộc không nhịn được nói: “Lão Thẩm, đừng làm rộn, mau đi xem một chút đi.”
Tiểu Lương vừa ra khỏi cửa liền bị một bàn tay kéo sang một góc, bị dọa đến mức nhảy lên, đến khi thấy rõ là Tô Tô, cô vỗ ngực, buồn bã nói: “Thím họ à, thím làm cháu sợ muốn chết!”
Tô Tô liếc xéo cô một cái: “Nói, tình huống trong đó thế nào rồi?”
Tiểu Lương cúi đầu, ánh mắt né tránh, rõ ràng là có ẩn tình. Dưới sự nghiêm hình bức cung của Tô Tô, Tiểu Lương không thể làm gì khác hơn là thành thực khai báo ——
Đỗ lão liên hiệp các vị chú bác của Thẩm gia “bức vua thoái vị”, nói là những năm này c